Cô Luật Sư Xinh Đẹp Và Tổng Tài Lạnh Lùng

Chương 29: Chương 29



Về đến Trương gia cũng đã 10h tối, Triệu Yến nhanh chân chạy vọt lên phòng để tránh Trương Chấn, vừa định mở cửa bước vào thì nghe tiếng cãi cọ
- Chu Nhã Tịnh: "Cô nói gì đi"
- Trương Ngọc Trân: "Chu Nhã Tịnh, chị bị điên hả? Chị cầm dao làm gì?"
- Chu Nhã Tịnh: "Không phải lúc nãy cô mạnh miệng lắm sao? Sao bây giờ giống con rùa rụt cổ quá vậy?"
"Cô mau bỏ dao xuống!". Triệu Yến vội vàng đẩy cửa bước vào trong
"A, cô về rồi sao?". Vừa nói cô ta vừa dùng con dao rạch một đường dài vào cánh tay của mình
"Cô bị điên rồi sao?"
Sau khi Triệu Yến vừa dứt lời thì Hình Vũ Lệ giống như đã đứng chờ sẵn lật đật xông vào, khóc bù lu bù loa
"Hai cô đường đường là tiểu thư mà lại làm như vậy với con gái tôi sao?"
"Hình Vũ Lệ! Chu Nhã Tịnh! Hai người tự làm tự chịu đừng có ở đó mà ngậm máu phun người"
"Ngọc Trân, em đừng có đổ lỗi cho chị chứ"
Triệu Yến chậm rãi bước tới lấy con dao từ tay cô ta, nhỏ giọng đe dọa
"Mẹ con mấy người định dùng việc này để trả đũa chúng tôi sao? Tiếc là lần này cô ta phải đổ máu vô ích rồi"
"Cô...cô nói gì vậy hả?". Chu Nhã Tịnh lo sợ lắp bắp nói
"Nếu hai người dám đi bêu rếu chúng tôi về việc này thì coi chừng mất răng lẫn lưỡi đó"
"Cô dám?"
"Muốn biết tôi có dám hay không thì mấy người thử nói đi"
"..."
"Được rồi, về phòng băng bó vết thương rồi từ từ suy nghĩ. Đừng có ở lại làm dính máu trong phòng chúng tôi. Cút!"
"Triệu Yến! Cô được lắm"
"Cảm ơn đã khen"
Nói xong mẹ con Chu Nhã Tịnh ôm hận bước về phòng. Trương Ngọc Trân chờ họ đi thì liền thay đổi sắc mặt, hớn hở nói
"Chị Tiểu Yến, chị thật lợi hại nha"
"Được rồi, chúng ta mau đi ngủ thôi"
Còn ở trong phòng ngủ dành cho khách, Chu Nhã Tịnh mặt mày đầy vẻ uất hận nhìn chằm chằm cánh tay đang được băng bó của mình
"Con không cam tâm, tại sao chuyện tốt nào cũng bị Triệu Yến đó phá chứ?"
"Con bình tĩnh đi, nếu không hại được Triệu Yến thì hại Trương Ngọc Trân trước"
"Mẹ...nhưng mà cô ta cũng là em gái của A Chấn..."
"Con sợ cái gì chứ? Trước giờ con vẫn luôn là người lương thiện, hiền lành trong mắt bọn họ, Trương Ngọc Trân có xảy ra chuyện cũng không có ai nghi ngờ con đâu"
"Mẹ nói cũng đúng. Vậy mẹ định làm gì?"
"Từ từ sẽ có kịch hay. Còn bây giờ chúng ta đi ngủ để có tinh thần xem kịch chứ"
"Mẹ nói gì cũng đúng"

Truyện cùng chuyên mục