Mục Thần Ký

Chương 779: Thứ mấy trong thiên hạ?



Thư sinh trẻ tuổi này dừng con lừa lại, quan sát bọn họ vài lần, thần thái có vài phần xinh đẹp cùng bất cần đời, nói:
- Ta dự định trà trộn vào trong, xem chủ nhân nơi đây, huynh đài lại dự định đi nơi nào?
Tần Mục cười nói:
- Chúng ta dự định lăn lộn vào xem tới cùng. Nếu như mục đích giống nhau, sao không cùng đi?
Thư sinh trẻ tuổi này suy nghĩ một lát, nhìn về phía con lừa nói:
- Lữ Tranh, có hai gánh trách nhiệm ở bên cạnh, có được hay không?
Con lừa kia lật môi trên, nói:
- Khôi.
Thư sinh cười nói:
- Cà rốt dễ nói chuyện, như vậy chúng ta cùng đo.
- Gánh trách nhiệm?
Tần Mục cảnh giác, khiêm tốn lễ độ nói:
- Huynh đài, gánh trách nhiệm cùng chịu tiếng xấu thay cho người khác và chụp chậu phân, có gì khác biệt?
Thư sinh trẻ tuổi này sang sảng cười:
- Không có gì khác nhau.
Tần Mục cười ha ha, nhìn lại về phía trước chiến trường cổ, chiến trường cổ này bị một mảnh sương mù mờ mịt bao phủ, chỗ mắt thường có thể thấy được những kiến trúc di tích hỗn loạn, tường thành hùng vĩ, cung điện cao lớn, đền thờ và cửa thật cao.
Trên mặt đất có dấu chân của Bán Thần, dọc theo những dấu chân đi về phía trước, lại có thể tìm được Địa Mẫu Nguyên Quân.
Long Kỳ Lân, Thủy Kỳ Lân đi về phía trước, cùng con lừa. Thủy Kỳ Lân liếc nhìn về phía con lừa, khinh bỉ nói:
- Gia súc nhỏ này dại dột, thấy củ cà rốt ở trước mặt lại tự mình đi về phía trước, hồn nhiên không biết mình vĩnh viễn cũng không ăn được củ cà rốt.
Con lừa liếc nhìn hắn một cái, lộ ra vẻ khinh thường.
Thủy Kỳ Lân thầm nghĩ:
- Ta nhất định phải tuân thủ ước hẹn của tiểu Thổ Bá, không thể ăn Lam lão gia, nhưng có thể ăn con lừa! Chỉ có điều lão gia của Long Kỳ Lân có chút vướng tay chân, hắn cùng với người thư sinh kia trò chuyện với nhau thật vui, ta ăn con lừa, hơn phân nửa hắn sẽ giận dữ đem ta làm thức ăn.
Tần Mục vẫn luôn quan sát thư sinh trẻ tuổi này, càng nhìn càng thấy khả nghi, chỉ là ánh mắt hắn rơi vào trên ngực của thư sinh, lại không nhìn thấy được hình dáng căng phồng lên, bởi vậy có chút không dám khẳng định.
Thư sinh chú ý tới ánh mắt hắn, cười nói:
- Lữ Tranh, thiếu niên này mặt mày giống như kẻ trộm vậy, nhìn cả ngực của nam nhân.
Sắc mặt của Tần Mục nhất thời đỏ lên, con lừa này cười nói:
- Ngang, ngang...
Tần Mục thử dò xét nói:
- Tỷ... Huynh đài xưng hô như thế nào?
Thư sinh cười nói:
- Gặp gỡ cần gì phải quen biết? Tần Mục Tần Phượng Thanh, ta có hỏi qua tên họ của ngươi không? Ta không hỏi ngươi, ngươi vì sao hỏi ta?
Tần Mục càng hoài nghi, nói:
- Ngươi biết tên họ của ta, ta lại không biết ngươi, khó tránh khỏi có chút không công bằng. Ngươi làm thế nào biết ta là Tần Mục?
- Thiên Thánh giáo chủ Tần Mục phong lưu phóng khoáng, bác học đa tài, ai không biết ai không hiểu?
Thư sinh kia nói:
- Loại nhân vật nhỏ không có tên tuổi như ta, Tần giáo chủ lại không biết.
Tần Mục hỏi thăm không ra tên của hắn, chỉ đành phải nhìn về phía con lừa, nói:
- Vị Lữ huynh này vì sao là Lữ Tranh?
Thư sinh nói:
- Hắn là con lừa, nói khó nghe, thích tranh luận cùng người, bởi vậy có một chữ Tranh
Ánh mắt của Tần Mục chớp động, nói:
- Ta còn biết một con trâu, là Ngưu Tam Đa, còn biết một con hổ, gọi là Hổ tôn.
Con lừa này lật môi trên, khinh thường nói:
- Khôi khôi.
Tần Mục đen mặt lại, thầm nghĩ:
- Con lừa này nói ta nghe không hiểu, không học qua, không biết hắn đang nói cái gì. Chỉ có điều, lai lịch của hai chủ tớ này càng khả nghi hơn, liệu có phải là thư sinh Thiên Sư hay không?
Bọn họ đi vào chiến trường cổ với sương mù dày đặc trời mênh mông, trong sương mù dày đặc, hào quang dày, kiến trúc nơi này cũng hiện ra hết vẻ cổ xưa, trên kiến trúc có hoa văn rất kỳ diệu, Tần Mục bảo Long Kỳ Lân dừng lại, tự mình quan sát hoa văn trên những thứ đổ nát thê lương, lại lấy ra giấy bút, vẽ lại những hoa văn.
Thư sinh nhìn hắn hội họa, cười nói:
- Tần giáo chủ quả nhiên đa tài đa nghệ, ở trên con đường thư họa cũng có thành tựu không nhỏ.
Sắc mặt của Tần Mục ửng đỏ, khiêm tốn nói:
- Về thư họa ta không dám khoe khoang, chỉ là người đứng thứ hai trên thiên hạ. Đệ nhất thiên hạ, là gia gia điếc nhà ta. Thư họa của hắn nhập đạo, có phân thế giới trong và ngoài.
Thư sinh kinh ngạc, khen:
- Thư họa của hắn đã đạt được cảnh giới từ hư không tạo vật? Lại có phân trong và ngoài, quả thật thành tựu không cạn. Chỉ có điều, đệ nhất thiên hạ của hắn có chút không vững, thiên hạ của ngươi thứ hai cũng có chút không vững.
Tần Mục cười nói:
- Như vậy đệ nhất thiên hạ là ai?
Thư sinh nói:
- Ta đối với thư họa cũng rất có nghiên cứu. Thư họa tu luyện tới cảnh giới cao thâm, chính là tạo vật, tạo vật chính là thần thông tạo hóa. Cái khác không dám nói, ở trên thần thông tạo hóa, không người nào có thể vượt qua ta.
Tần Mục đưa bút trong tay qua, nói:
- Dám mời huynh đài vẽ tranh?
Thư sinh lắc đầu nói:
- Ta bình thường không vẽ, tới khi dùng đến mới vẽ tranh.
Tần Mục ngẩng đầu ngước mắt nhìn lên canh cửa trời cao vút trong mây, nói:
- Lại là một tòa Nam Thiên Môn... Đáng tiếc là một cái bị hỏng! Ta tới vẽ một tòa Nam Thiên Môn!
Hắn cầm ngòi bút chọc một cái, một tờ giấy lớn dựng thẳng trên không trung, Tần Mục lật bàn tay, tay trái mang theo bốn cây bút, tay phải vung tròn, mực nước tự thành, không ngừng xoay tròn trên không trung.
Tần Mục cầm bút vẽ tranh, nét bút như rồng bay phượng múa, vô số chi tiết từ ngòi bút của hắn chảy ra, hóa thành hoa văn trên Nam Thiên Môn.
Tần Mục vận dụng ngòi bút như bay, ngòi bút thậm chí đi sâu vào bên trong trang giấy, dường như bên trong có càn khôn khác, thiên địa khác, Nam Thiên Môn này mặc dù là bị hắn vẽ trên giấy, nhưng trong giấy lại dường như có một thế giới, không gian rộng lớn.
Bút của hắn hóa thành thần khí tạo hóa vạn vật, xây dựng ra vô số chi tiết của Nam Thiên Môn, hơn nữa càng thêm cẩn thận nhập vi.
Càng về sau, bốn cái bút bay vào bên trong trang giấy, ở bên trong giấy vẽ tranh, huyền diệu vô cùng, dùng ngôn ngữ khó có thể hình dung.
Một lúc lâu, Nam Thiên Môn vẽ tranh thành.
Tần Mục thu bút, tháo bức tranh từ trong không trung xuống, dùng sức rũ một cái, lập tức một tòa Nam Thiên Môn từ trong bức tranh bay ra, ầm ầm rơi xuống đất!
Nam Thiên Môn này cao tới vạn trượng, nguy nga không tầm thường, hiện ra hết khí thế của Cổ Thần Thiên Đình, đứng vững ở cổ chiến trường trong này, tượng trưng cho uy nghiêm của Thiên Đế.
Tần Mục nhìn về phía thư sinh, cười nói:
- Thuật tạo hóa này của ta thế nào?
Thư sinh liên tục tán thưởng, nói:
- Ngươi chưa nhập đạo, lại có thành tựu như vậy, miễn cưỡng có thể đứng thứ ba trong thiên hạ. Nếu ngươi có thể vượt qua gia gia điếc của ngươi, ngươi chính là miễn cưỡng đứng thứ hai. Nếu ngươi có thể vứt bỏ giấy bút, không câu nệ vào giấy bút, như vậy ngươi lại đứng vững ở vị trí thứ hai. Tiêu chuẩn vẽ tranh của ngươi bây giờ là vẽ gì giống cái đó, cách đứng đầu một đoạn.
Tần Mục thỉnh giáo nói:
- Như vậy tiêu chuẩn gì mới là đứng đầu?
- Họa đạo có tam tầng, vẽ gì thì giống cái đó, đây là tầng thứ nhất. Vẽ cái gì là cái đó, đây là tầng thứ hai.
Thư sinh nói:
- Không vẽ lại tuôn ra, không mực thiên địa tự sinh, đây là tầng thứ ba.
Trong lúc nói chuyện, Nam Thiên Môn Tần Mục vẽ ra đột nhiên đổ nát, hóa thành mực nước từ trong không trung chảy xuống.
- Đây là tầng thứ nhất, vẽ cái gì giống cái đó, khó có thể lâu dài.
Thư sinh nói:
- Nếu ngươi có thể làm được vẽ cái gì là cái đó, khiến cho Nam Thiên Môn lâu dài đứng sừng sững, hư không tạo vật khiến cho nó biến thành thật sự, đó chính là tầng thứ hai.
Trong lòng Tần Mục tự nhiên sinh ra cảm giác bộ phục, nói:
- Gia gia điếc lại không có nói qua những điều này, đại khái là hắn cũng không có cân nhắc đến cảnh giới tầng thứ ba trong họa đạo. Đa tạ huynh đài chỉ điểm, xin tiếp nhận giáo huấn!
Thủy Kỳ Lân nhìn thấy, hắn nhìn về phía Long Kỳ Lân nghi ngờ nói:
- Thư sinh này thoạt nhìn không giống như là thư sinh, ngược lại giống như một tên thần côn múa mép khua môi. Lão gia nhà ngươi bị hù đến sửng sốt, sớm biết hắn dễ dàng bị lừa như vậy, ta lúc đó cần gì phải vận dụng vũ lực? Ta có thể lừa lão gia nhà ngươi tới tiểu khố cũng giao ra, hắn còn cám ơn ta!
Long Kỳ Lân lật lên môi, xem thường nói:
- Khôi khôi.
- Ngươi đừng có mà không tin, ta là một trí giả nhất đẳng trong Kỳ Lân Thần tộc chúng ta!
Đám người Tần Mục tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên phía trước có đao quang xé rách sương mù, ánh đao kia lướt ngang qua trời cao, coong một tiếng tách ra, hóa thành vô số đao quang, đội ngũ chỉnh tề, lấy đao trận kỳ lạ chém xuống.
Một tiếng gào thét truyền đến, tiếp theo trong sương mù dày đặc có cái bóng cực lớn ngã xuống.
Đao quang khắp bầu trời chợt thu lại, rơi vào tay một nam tử cụt một tay trong sương mù dày đặc phía sau, tiến vào trong vỏ đao.
Tần Mục nhìn thấy được đao quang này có văn tơ không loạn, trong lòng thầm giật mình:
- Đao pháp này có chút quen mắt...
Trang phục của bóng người cụt một tay kia bay phần phật, hắn sải bước đi sâu về phía bên trong sương mù dày đặc, có rất nhiều bóng người đuổi theo hắn, cùng nhau tiến vào trong sương mù, rất nhanh đã biến mất.
- Thần đao cụt một tay, đệ nhất thần đao của Thiên Đình ngoại vực!
Ánh mắt của thư sinh nhất thời sáng lên, cười nói:
- Thiên Đình ngoại vực Linh Tú quân Lạc thần đao, nghe đồn khi hắn còn nhỏ đã từng vô tình gặp được phách thể của thời đại Thượng Hoàng, bị phách thể của Thượng Hoàng lấy kiếm pháp vô cùng thần diệu chặt đứt một tay. Vị Lạc thần đao này rút kinh nghiệm xương máu, lấy đao pháp cụt một tay nhập đạo, khổ luyện mấy vạn năm, đã từng vào Thiên Đình Trảm Thần đài, đối đầu với Trảm Thần Huyền đao mà không bại, hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất thần đao của Thiên Đình! Không ngờ được hắn cũng tới! Những thiếu niên bên cạnh hắn, chắc hẳn là chính là Linh Tú quân.
Ngự Thiên Tôn hưng phấn nói:
- Phách thể của Thượng Hoàng? Thật là lợi hại! Mục ca, ca cũng phách thể, ca cũng rất lợi hại!
Thư sinh liếc mắt nhìn Tần Mục, lắc đầu nói:
- Phách thể của Thượng Hoàng chỉ một chiêu kiếm pháp chặt đi một tay của Lạc thần đao, là tồn tại kinh diễm tuyệt tuyệt tới mức nào? Tần phách thể còn kém xa.
Khóe mắt của Tần Mục run lên, thầm nghĩ:
- Phách thể Thượng Hoàng chặt một tay của hắn lại ở bên cạnh ngươi, nhưng ta không nói. Lạc Vô Song thần đao quả thật lợi hại, mạnh hơn năm đó vô số lần, không suy nghĩ tới tu vi, ta muốn phá thần đao của hắn cũng rất khó.
- Chỉ có điều Lạc thần đao có một thói quen xấu, đó chính là đệ tử của hắn đều phải chặt đi một tay, nếu không không cách nào học được đao pháp của hắn.
Thư sinh cười nói:
- Bởi vậy thiếu niên bình thường trong Linh Tú quân Thiên Đình đều tự chặt một tay.
Tần Mục nhớ tới Triết Hoa Lê, thầm nghĩ:
- Triết Hoa Lê cũng thiếu chút nữa tự chặt một tay, nhưng ở dưới áp lực của ta hắn vẫn đi ra khỏi bóng ma của Lạc Vô Song, sáng lập ra đao đạo của mình! Lạc Vô Song xuất hiện, nghe nói hắn cùng với Phược Nhật La có giao tình, không biết hắn có đi gặp Phược Nhật La hay không? Nếu hắn đi gặp Phược Nhật La, sợ rằng Phược Nhật La đã làm phản... Nếu Triết Hoa Lê ở bên cạnh Lạc Vô Song, như vậy Phược Nhật La tất nhiên đã phản loạn!
Bọn họ đi tới nơi Lạc Vô Song vừa thi triển đao pháp nơi, chỉ thấy bị Lạc Vô Song chém giết chính là một vị Bán Thần, thân thể khôi ngô, đầu là đầu thần, hình thái như rồng, thân thể là thân người, mọc tám cánh tay, tinh khí trên toàn thân còn chưa tản đi, tràn ngập thần uy khủng khiếp!
- Bán Thần cảnh giới Trảm Thần đài!
Thư sinh quan sát vết đao, khen:
- Đao pháp tốt! Lạc thần đao chỉ dùng tu vi cảnh giới Ngọc Kinh chém giết vị Bán Thần Long Vương này.
Tần Mục cẩn thận quan sát vết đao, suy đoán đao pháp của Lạc Vô Song đến một bước kia, nhìn rất cẩn thận.
Thư sinh hiếu kỳ nói:
- Tần giáo chủ cũng có nghiên cứu đối với đao pháp sao?
Tần Mục khiêm tốn nói:
- Không dám nhận, thiên hạ thứ... Ừ, thứ ba thứ tư.
Thư sinh lộ ra vẻ tươi cười, lắc quạt lông, nói:
- Thứ ba thứ tư? Tần giáo chủ cũng có chút phóng đại? Ta nghe nói Khai Hoàng Thiên Đình có một vị thần nhân là Điền Thục, giỏi sử dụng đao pháp, một thân một thanh thần đao Đế Khuyết có thể chém sừng của Thổ Bá. Tần giáo chủ so với hắn thế nào?
Sắc mặt của Tần Mục tối sầm, lắc đầu nói:
- Không bằng hắn.
Thư sinh nói:
- Nghe nói Duyên Khang có một vị thiên đao, ngang đao hướng lên trời, lấy đao nhập đạo, sáng lập ra Thiên Đao Cửu Pháp, ở cảnh giới Thần Kiều lại có thể chém giết Thần Ma. Tần giáo chủ so với hắn thế nào?
- Cũng không bằng.
Sắc mặt của Tần Mục đen hơn.
Thư sinh cười nói:
- Lạc Vô Song có một đệ tử là Triết Hoa Lê, lấy đao nhập đạo, khai sáng ra một chiêu đao pháp. Đao pháp của Tần giáo chủ so với hắn thế nào?
- Không bằng!
Tần Mục tức giận nói.
- Như vậy ngươi cũng không bằng ta.
Thư sinh cười nói:
- Ta cũng lấy đao nhập đạo, tuy rằng không bằng thiên đao tài tình có thể mở ra chín pháp, nhưng ta cũng khai sáng ra bảy chiêu.
Bàn tay Tần Mục run rẩy, hung hăng nhổ xuống bốn năm sợi râu trên cằm.
Thư sinh cười không nói.
Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, trong sương mù đã thấy có Ma Thần của Ma tộc cũng đi tới nơi này, từng vị Ma Thần với khí tức khủng khiếp, Ma Thần phía sau nắm thú lớn cao lớn như núi, ở trong sương mù như ẩn như hiện, rất dọa người.
Đột nhiên, phía trước có tiếng kiếm truyền đến, đao quang văng đầy bầu trời, trong ánh đao có kiếm quang sáng lên, cùng ánh đao kia va chạm.
Tần Mục nhìn thấy được kiếm pháp kia, có chút ngây người.
Kiếm pháp kia quá quen thuộc, là kiếm pháp của hắn!
- Bạch Long Kiếm Vũ! Thượng Hoàng Kiếm Thần!
Ánh mắt của thư sinh nhất thời sáng lên, cười nói:
- Thượng Hoàng Kiếm Thần là một nữ tử đối đầu, cùng Lạc Vô Song, không ngờ được nàng cũng tới! Nghe nói, lúc thời đại Thượng Hoàng huỷ diệt, Thượng Hoàng Kiếm Thần chỉ là một tiểu nha đầu, tu vi thực lực đều rất thấp, nhưng lại cùng phách thể Thượng Hoàng trong bóng đêm mở ra một đường máu! Phách thể Thượng Hoàng biến mất, nàng lại thừa kế kiếm pháp của phách thể Thượng Hoàng, lấy cái này đi ra một con đường của mình. Ở trong năm tháng thời đại Thượng Hoàng kết thúc trong bóng tối, kiếm pháp của nàng hiển hách mấy trăm năm, có thể nói là nữ trung hào kiệt! Tần giáo chủ.
Hắn cười nói:
- Kiếm pháp của ngươi đứng thứ mấy trong thiên hạ?

Truyện cùng chuyên mục