Quan Thần

Chương 1300: Bắt đầu có bão



Uy quyền vừa mới xây dựng trong Uỷ ban Kỷ luật, hưng phấn của Hạ Tưởng còn chưa tiêu tan, lại nhận được tin dữ, khiến cho hắn trong lòng tức giận, hết sức mãnh liệt.
Lúc Hạ Tưởng đang chuẩn bị đi ra, đúng lúc thư ký của Phó Tiên Phong đẩy cửa bước vào, y rất cung kính nói:
- Chủ nhiệm Hạ, Chủ tịch tỉnh Phó mời anh qua gặp mặt.
Chủ tịch tỉnh dù sao cũng là nhân vật số 2 của Tỉnh uỷ, lại bảo thư ký tự mình đến mời, cũng coi như rất nể mặt Hạ Tưởng. Không ngờ Hạ Tưởng rất tuỳ tiện vung tay lên, thuận miệng nói:
- Nói với Chủ tịch tỉnh Phó tôi tạm thời không rảnh, chờ tôi xử lý xong việc sẽ đi tìm ông ấy.
Vừa nói xong cũng không nói thêm với Hải Phong câu gì, xoay người nhanh chóng bỏ đi.
Hải Phong ngây người tại chỗ, hồi lâu cũng chưa phản ứng lại. Hay cho Chủ nhiệm Hạ, đối với Chủ tịch tỉnh cũng rất không tôn trọng, quả thực là ngay cả quyền uy của Chủ tịch tỉnh cũng không coi ra gì. Chỉ có đơn giản vung tay lên nói đi là đi, ngay cả một cái cớ cũng không đưa ra, thật là quá đáng.
Hải Phong trong lòng hơi có chút bực bội, trở lại phòng làm việc của Chủ tịch tỉnh, đem việc vô phép của Hạ Tưởng thêm mắm dặm muối mà báo cáo với Phó Tiên Phong.
Phó Tiên Phong lại không bực bội như tưởng tượng của Hải Phong, mà là bình thản một lát, bỗng nhiên cười ha hả:
- Hạ Tưởng hay lắm, cuối cùng cũng đã lấy lại được hợp lực trước kia.
Bỗng nhiên lại trầm sắc mặt xuống, y khiển trách Hải Phong một chút.
- Về sau không được nói xấu Chủ nhiệm Hạ trước mặt tôi. Hải Phong, chỉ có lần này thôi, lần sau không được thế nữa.
Hải Phong vội vàng cuống quít trả lời. Bởi vì sắc mặt Phó Tiên Phong u ám muốn doạ người. Y chỉ biết Chủ tịch tỉnh Phó thực sự tức giận, không phải bởi vì Hạ Tưởng vô lễ mà tức giận, mà là vì hắn lắm lời.
Khiến cho Hải Phong gắt gao nhớ kỹ trong lòng, sau này trước mặt chủ tịch tỉnh Phó không thể nhắc lại nửa câu nói xấu Chủ nhiệm Hạ.
Lúc Hạ Tưởng chạy một mạch tới bệnh viện, Nghiêm Tiểu Thì đã được đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Trên đường đi, Hạ Tưởng đã biết đầu đuôi sự tình.
Đọc truyenchuhot.comTại truyenchuhot.comSự việc là do Nghiêm Tiểu Thì sinh lòng tham và Đường Gia Thiếu sinh tà tâm xen lẫn với nhau, cuối cùng gây ra đại hoạ!
Cầu đường Tỉnh Tương cố gắng giải quyết vấn đề khó khăn nhất. Nghiêm Tiểu Thì cũng có quan hệ qua lại với Phó Tiên Phong, đồng thời vẫn vạch kế hoạch cho Đường Gia Thiếu. Vừa cùng bốn cậu ấm tỉnh Tương ngồi thảo luận làm sao có thể vững chắc và an toàn hơn để nhận được công trình đường cao tốc. Sau vài lần tiếp xúc, Nghiêm Tiểu Thì tự cho là đã tạm thời trở thành đồng minh với bốn cậu ấm tỉnh Tương. Bị Đường Gia Thiếu ngoa ngôn xảo ngữ cùng Diệp Địa Bắc hứa hẹn khoản lợi nhuận kếch xù mê mẩn tâm trí. Toàn tâm toàn ý cho là giữa cô và bọn họ chỉ đơn giản là quan hệ một lần hợp tác.
Ai ngờ, Diệp Địa Bắc thâm hiểm xảo trá, chẳng những nhận ra Hạ Tưởng đặc biệt để ý đến Nghiêm Tiểu Thì, rõ ràng hơn Đường Gia Thiếu đối với Nghiêm Tiểu Thì thèm muốn lộ liễu đã lâu. Hơn nữa y không tin Nghiêm Tiểu Thì chỉ vì cầu tài, mà cho là Nghiêm Tiểu Thì muốn mượn thời cơ làm gián điệp thương mại. Vì Hạ Tưởng mà đi mở đường, tới thăm dò nội bộ cơ mật của cầu đường Tỉnh Tương.
Lần trước sự kiện chụp ảnh lén còn chưa tính toán, bây giờ còn dám ngông nghênh tới thò cái đuôi cáo? Nghiêm Tiểu Thì, đừng quá thông minh! Diệp Địa Bắc mặt ngoài đối với Nghiêm Tiểu Thì thêm niềm nở, nhưng lại ngầm xúi giục Đường Gia Thiếu bắt Nghiêm Tiểu Thì, đem gạo nấu thành cơm, đảm bảo Nghiêm Tiểu Thì quyết một lòng theo sát gã.
Đường Gia Thiếu đã sớm mê muội sắc đẹp, lại thêm Diệp Địa Bắc miệng lưỡi khéo léo như vàng mà giật giây. Gã liền càng không thể chờ đợi được. Hơn nữa thái độ của Nghiêm Tiểu Thì ham muốn không cự còn hoan nghênh thực sự rất lôi kéo người. Gã gần như không kiềm chế được, tìm mọi cơ hội để đẩy ngã Nghiêm Tiểu Thì!
Cơ hội rốt cục cũng đã tới.
Ngày hôm qua đúng dịp sinh nhật Nghiêm Tiểu Thì. Nghiêm Tiểu Thì vốn định gợi ý một chút với Hạ Tưởng, không ngờ Hạ Tưởng không nhận điện thoại của cô. Đúng lúc đang buồn bực Đường Gia Thiếu lại gọi điện thoại tới, hơn nữa người cũng đã tới dưới nhà chờ đón cô. Nghiêm Tiểu Thì chính là bực bội với Hạ Tưởng, vừa thấy Đường Gia Thiếu trong xe tươi như hoa, trong lòng muốn chọc giận Hạ Tưởng liền lên xe của Đường Gia Thiếu.
Đường Gia Thiếu hẹn Diệp Địa Bắc, Dương Diêu Nhi để chúc mừng sinh nhật Nghiêm Tiểu Thì. Tiệc sinh nhật tổ chức thực sự rất náo nhiệt, Đường Gia Thiếu chu đáo còn gọi vài người bạn đại học của Nghiêm Tiểu Thì tới, đặt mình vào với bạn học và bạn cũ. Nghiêm Tiểu Thì nhiều năm phiêu bạt, trong lòng cuối cùng cũng đuợc nghỉ ngơi. Cô đã rất vui vẻ, và đã uống hơi nhiều.
Sau đó Đường Gia Thiếu đưa cô về nhà. Giữa đường thì gã lại nói đi tới một biệt thự. Thấy Nghiêm Tiểu Thì quả thực rất say, Đường Gia Thiếu bắt đầu động tay động chân. Không ngờ Nghiêm Tiểu Thì ý thức đề phòng rất mạnh mẽ, hết sức chống lại.
Đường Gia Thiếu lại thay đổi sách lược. Nói lời xin lỗi, nói là bao nhiêu năm nay vẫn chờ đợi cô, mong muốn được cưới cô làm vợ, mong cô hồi tâm. Sẵn lòng vì cô vứt bỏ tất cả v v…Dù sao cũng là nói ra tình thân ý thiết, ngàn hoa bay loạn, cũng không biết có phải tự mình bị mình làm xúc động không. Gã còn khóc bao nhiêu nước mắt nước mũi.
Nghiêm Tiểu Thì bất động một chút, vẫn khuyên Đường Gia Thiếu từ bỏ, cô và gã vĩnh viễn không thể!
Bản lĩnh đàn ông bị Nghiêm Tiểu Thì đả kích làm cho thương tích đầy mình, Đường Gia Thiếu phẫn nộ. Vừa mắng to Nghiêm Tiểu Thì đúng là gái đĩ giả bộ trong sạch, thà để cho Hạ Tưởng ngủ miễn phí, thà làm nhân tình của Hạ Tưởng cũng không muốn làm vợ hắn. Đúng là đê tiện. Vừa như con sói dữ vồ lấy, xé rách váy Nghiêm Tiểu Thì.
Đừng thấy Nghiêm Tiểu Thì ngày thường xinh đẹp, vẻ bên ngoài long lanh thì nghĩ cô là một mỹ nhân yếu đuối. Thực ra không phải thế, cô tính tình bướng bỉnh mà bảo thủ. Nếu một người cố thủ nhiều năm như vậy, tính cách sẽ kiên cường không như thường. Làm sao để Đường Gia Thiếu thực hiện được? Cô vừa cắn vừa đá vừa kêu. Vẫn rút ra được lọ xịt phòng thân phun lên mặt Đường Gia Thiếu.
Đường Gia Thiếu hoàn toàn giận điên lên, mất đi lý trí. Với Nghiêm Tiểu Thì tay đấm chân đá, đánh cho Nghiêm Tiểu Thì hoa mày chóng mặt, mình đầy thương tích nằm bất tỉnh!
Đường Gia Thiếu thấy chút nữa là mất mạng người, cũng tỉnh rượu, sợ đến mức hồn bay phách lạc. Lập tức cũng cố không cần xem Nghiêm Tiểu Thì sống chết thế nào, suốt đêm lái xe chạy trốn!
Nghiêm Tiểu Thì khi được người ta cứu đưa đến bệnh viện thì dung nhan như hoa đã không còn thần sắc. Trên người còn dính đầy máu, tình trạng vô cùng thê thảm.
Lúc Hạ Tưởng chạy tới, Nghiêm Tiểu Thì đã tỉnh lại, trên mặt quấn nhiều băng gạc, trên người cũng bọc kín. Đã không còn bộ dạng xinh đẹp quyến rũ trước kia.
Chỉ nhìn thoáng qua, lửa giận trong lòng Hạ Tưởng cũng ngút trời. Từ khi hắn biết Nghiêm Tiểu Thì cho tới nay, chưa bao giờ thấy cô thảm hại như thế này. Bởi vì cô từ trước tới giờ đều là một cô gái vô cũng đẹp đẽ, như một bức hoạ hoàn mỹ, làm người ta chỉ có thể nhìn từ xa mà không thể đến gần. Hiện giờ, bức hoạ bị người ta huỷ hoại như vậy, Hạ Tưởng lần đầu tiên vì Nghiêm Tiểu Thì mà cảm thấy đau lòng. Đã thương vì bản thân cô bị trọng thương, lại còn thương cô không nghe khuyên bảo, muốn cùng đám người Đường Gia Thiếu đánh đu, hối hận thì đã muộn.
Nghiêm Tiểu Thì nhìn thấy Hạ Tưởng, chỉ còn từ hai mắt không bị băng, rơi ra hai hàng lệ, cũng không nói gì chống đỡ.
Hạ Tưởng tiến đến gần, trong phòng bệnh không có người ngoài, hắn cũng không quan tâm được nhiều, cầm tay Nghiêm Tiểu Thì, nhẹ nhàng nói:
- Tiểu Thì, em để anh nói thế nào em mới chịu…
Nghiêm Tiểu Thì môi khẽ giật giật nhẹ, Hạ Tưởng biết rằng cô muốn nói, liền đi đến gần hơn. Chỉ nghe Nghiêm Tiểu Thì giọng nói cực thấp:
- Em chết cũng không cho gã. Em cả đời chỉ có một mình anh, giữ thân như ngọc!
Một câu khiến sự giận dữ của Hạ Tưởng đối với cô biến mất, tất cả sự đau lòng và tiếc hận, toàn bộ tan thành mây khói, hoá thành nồng đậm tình yêu và ấm áp trong lòng! Hắn cay cay mũi, nước mắt chỉ trực rơi xuống. Nghiêm Tiểu Thì dù có phạm sai lầm, dù có lòng tham, trong nháy mắt hắn hoàn toàn tha thứ cho những gì cô đã làm.
Một người con gái nhiều năm kiên trì, cô vì hắn chờ đợi tất cả, bất luận là người đàn ông nào đều vì cô mà lấy lại công bằng. Cho dù là một người không quyền không thế, cũng sẽ dân thường một khi nổi dận, máu chảy thành sông.
Hạ Tưởng giận dữ, vừa dấy lên bão táp sấm dậy gì ở tỉnh Tương?
Chủ nhiệm uỷ ban Kỷ luật, Uỷ viên thường vụ tỉnh uỷ đích thân tới bệnh viện, viện trưởng luống cuống vội vàng đến gặp Hạ Tưởng. Không ngờ chậm một bước, Hạ Tưởng đã rời đi rồi, vốn không ở lại bệnh viện.
Viện trưởng chỉ biết Nghiêm Tiểu Thì lai lịch không nhỏ, vội vàng tổ chức lực lượng tốt nhất của bệnh viện tiến hành chữa trị. Cũng may Nghiêm Tiểu Thì bị thương không nghiêm trọng, đều là ngoại thương, chỉ cần tĩnh dưỡng một thời gian.
Xe riêng của Hạ Tưởng cũng không quay về Tỉnh uỷ mà trực tiếp đi đến thành phố Tương Giang.
Xe vừa vào toà nhà Thành uỷ thì có người ra đón, là Chủ nhiệm uỷ ban Kỷ luật thành phố Tương Giang Ninh Hải Thâm. Ninh Hải Thâm trước đó cũng không biết Hạ Tưởng muốn tới Thành uỷ. Tuy nhiên y dù sao cũng ở Tương Giang nhiều năm, ở Uỷ ban Kỷ luật tỉnh cũng có quan hệ. Hạ Tưởng khi đi được nửa đường có người đã gọi điện cho y trước.
Uỷ ban Kỷ luật có tính độc lập nhất định. Việc bổ nhiệm Chủ nhiệm Uỷ ban Kỷ luật thành phố, Uỷ ban Kỷ luật tỉnh cũng có quyền đề xuất, thậm chí về phía Tỉnh uỷ còn đặc biệt tôn trọng ý kiến của Uỷ ban Kỷ luật tỉnh. Huống hồ Hạ Tưởng thân là uỷ viên thường vụ Tỉnh uỷ, bởi vậy hắn đối với vận mệnh của Ninh Hải Thâm là có quyền quyết định.
Hơn nữa ở Uỷ ban Kỷ luật tỉnh vừa xảy ra một chuyện, Ninh Hải Thâm cũng nghe được trước tiên. Chỉ biết Chủ nhiệm Hạ hiện tại uy danh ở Uỷ ban Kỷ luật tỉnh đã như mặt trời ban trưa. Bởi vậy đặc biệt cần phải xây dựng một mối quan hệ tốt đẹp giữa cấp trên và cấp dưới.
Hạ Tưởng lại đối với Ninh Hải Thâm không khách sáo lắm. Chỉ đơn giản nắm chặt tay:
- Đồng chí Hải Thâm, anh có chuyện đi trước đi. Tôi đến tìm Thị trưởng Mai.
Nếu như người ta, chắc chắn sẽ biết điều khẩn trưởng biến đi. Ninh Hải Thâm thì không, Hạ Tưởng đang sải bước về phía trước, y thân thiết theo phía sau. Một mặt cười theo, vừa nói:
- Không có việc gì, tôi không sao, không vội. Nếu chẳng may Chủ nhiệm Hạ cần phải có người làm việc, tôi cũng sẽ nhiệt tình hỗ trợ.
Chìa tay không đánh người có gương mặt tươi cười, huống chi Ninh Hải Thâm còn là Chủ nhiệm Uỷ ban Kỷ luật thành phố, uỷ viên thường vụ Thành uỷ. Hạ Tưởng cũng không nên tiếp tục khách khí đuổi y đi, liền để y cùng đi phía sau. Một mạch tiến vào văn phòng của Mai Hiểu Lâm.
Với cấp bậc của Hạ Tưởng, nếu như chính thức lấy thân phận uỷ viên thường vụ Tỉnh uỷ đến thành uỷ thành phố Tương Giang, bí thư thành uỷ Tương Giang Uỷ viên thường vụ tỉnh uỷ Cổ Kiến Hiên cũng nhất thiết phải ra mặt tiếp đón. Tuy nhiên hôm nay Hạ Tưởng là lấy thân phận cá nhân, bởi vậy khi hắn sải bước đi trên hàng lang của Thành uỷ, tất cả mọi người không ngừng kinh ngạc. Không biết người thanh niên này là ai, bộ dạng thật lớn khiến đường đuờng Chủ nhiệm Uỷ ban Kỷ luật uỷ viên thường vụ Thành uỷ Ninh Hải Thâm như người hầu. Chẳng lẽ hắn là thái tử đảng của quan lớn nào đó ở thủ đô?
Không ít người không nhận ra Hạ Tưởng.
Hạ Tưởng lập tức đi tới văn phòng Mai Hiểu Lâm.
Khi gõ cửa vào bên trong, Mai Hiểu Lâm đang cùng một Phó thị trưởng nói chuyện công việc. Tưởng ai, ngẩng đầu thấy là Hạ Tưởng, không khỏi kinh ngạc. Còn chưa mở miệng, Hạ Tưởng đã nói:
- Thị trưởng Mai, Nghiêm Tiểu Thì đã bị tổn thương thân thể nghiêm trọng. Hung thủ bây giờ còn ung dung ngoài vòng pháp luật. Tôi đề nghị dốc toàn lực thành phố Tương Giang đuổi bắt hung thủ!
Ngay lúc Hạ Tưởng đích thân ra mặt tạo áp lực với thành phố Tương Giang, điện thoại bí mật trên bàn của bí thư thành uỷ Tương Giang Cổ Kiến Hiên cũng dồn dập vang lên, là điện thoại ở thủ đô!
Cổ Kiến Hiên cầm lấy điện thoại, trong nháy mắt, còn không biết đã xảy ra việc lớn gì!

Truyện cùng chuyên mục