Quan Thần

Chương 1461: Sự sắp xếp lần thứ nhất



Lần này Hạ Tưởng gặp gỡ thành viên chính trị và kinh tế, ngoại trừ nhân viên bình thường được mời ra, còn có vài người không mời mà đến, làm khách không mời mà đến, không tự nhiên không hùng tráng, không có Hạ Tưởng lên tiếng, cuối cùng không dám xuất đầu lộ diện.
Trong số khách không mời mà đến, người không đủ sức đương chức nhất là Bành Dũng.
Làm Trưởng ban thư ký chính phủ, cán bộ giám đốc sở, bởi vì sự liên lụy việc đại sự của huyện An, bị giáng chức xuống đảm nhiệm Phó thị trưởng, vẫn là dưới Hạ Tưởng, nếu không, sẽ bị bãi chức, khả năng từ nay về sau không gượng dậy nổi.
Vì vậy, Bành Dũng cảm kích tấm lòng của Hạ Tưởng, không thể diễn tả được.
Lần này Quốc Khánh tụ họp, Bành Dũng cũng nghe được tin đồn, Chu Duệ Nhạc cũng nói với anh ta một câu, nửa chào đón nửa tùy ý, khiến cho anh ta có chút không đoán được ý của Chu Duệ Nhạc, vẫn là ám chỉ Hạ Tưởng.
Về sau vừa nghĩ, không lo nghĩ nhiều nữa, rất nhiều lúc ngồi đợi chờ là không có ích, hơn nữa cho dù Hạ Tưởng có phải xem anh ta trở thành hệ chính hay không, anh ta cũng phải gặp mặt Hạ Tưởng nói lời cảm ơn.
Lợi ích có thể tranh thủ được cần chủ động tranh thủ, lợi ích không thể tranh thủ được, cũng cần cố gắng quan sát, tràn ngập chờ đợi. Tuy rằng Bành Dũng hiện nay đang trong đáy vực đời người, nhưng anh ta vẫn không từ bỏ hi vọng, hi vọng có một ngày có thể mưu tính lại.
Va chạm dữ dội tại hội nghị thường vụ Tỉnh ủy hôm nay, anh ta cũng nghe thấy cái gì đó, nhưng cũng không biết chính là, anh ta cũng nằm trong đó, trong danh sách đề cử cán bộ, rõ ràng có tên anh ta.
Bành Dũng lúc này còn không biết, trên trời cao sắp rơi xuống chiếc bánh thơm ngon, không lâu sẽ rơi trúng đầu anh ta, làm anh ta choáng váng đầu óc.
Hôm nay là ngày thứ ba đến thành phố Yến, vẫn không nhận được một cuộc điện thoại của Hạ Tưởng, anh ta một chút cũng không oán trách, càng không nản lòng, quyết định vẫn chờ đợi, bởi vì anh ta biết, Hạ Tưởng nhất định biết anh ta đã đến.
Bành Dũng cũng hiểu một điều là, cho dù anh ta đã ở Đan Thành mấy năm, nhưng vì sự việc ở huyện An là việc lớn, lý lịch của anh ta có một chút không sáng sủa, muốn đề cao trong tỉnh, rất khó, nhưng chung quy cũng cần di chuyển địa điểm rồi, làm sao có đạo lý ở mãi một chỗ, anh ta cũng không chịu nổi ánh mắt khác thường của đồng sự xung quanh.
Bành Dũng hiện nay không cầu mong gì khác, chỉ hi vọng có thể được điều đi nhận chức tại một thành phố khác, chẳng sợ vẫn là tiếp tục đảm nhiệm Phó thị trưởng, thì cũng mạnh hơn rất nhiều so với ở chỗ Đan Thành.
Tuy rằng cũng muốn tiến thêm một bước nhỏ, cho dù chỉ là vào hội nghị thường vụ cũng được. Phó thị trưởng Ủy viên thường vụ và Phó thị trưởng tuy rằng cấp bậc giống nhau, nhưng xếp hạng trong Đảng được đề cao không ít, tương đối mà nói, còn có hi vọng tiến thêm một bước.
Chỉ có điều… Bành Dũng am hiểu quy tắc quan trường biết rõ, anh ta muốn chuyển mình ở tỉnh Yến khả năng không thể nói không có. Nhưng ít ra trong vòng bốn năm năm không thể xóa bỏ ảnh hưởng của sự cố huyện An, nhưng tuổi tác không đợi người, sau bốn năm năm, anh ta còn có triển vọng gì đáng nói? Đến lúc đó nhỏ hơn mấy tuổi so với Chủ nhiệm Thành ủy, cộng sự Thị trưởng, anh ta sẽ như thế nào?
Muốn vào hội nghị thường vụ, trừ phi điều ra tỉnh Yến, nhưng điều động tỉnh bên cạnh quá khó, không có vận động đằng sau đắc lực, hoàn toàn là hi vọng hão huyền. Hiện nay anh ta không khác mấy thành người bị ghét bỏ trong quan trường, ngoại trừ Hạ Tưởng không ai dựa dẫm, nhưng tình cảm giữa Chủ nhiệm Hạ và hắn không sâu sắc, đã giúp anh ta một lần, sao có thể kéo anh ta lên lần nữa?
Bành Dũng tuy chưa tuyệt vọng, nhưng gần như nhận định tiền đồ u ám, anh ta chỉ mong Hạ Tưởng có thể có cách đưa anh ta rời Đan Thành, cho dù là phấn đấu đến nơi gian khổ nhất, cũng đáng.
Hơn năm giờ, Bành Dũng quyết định xuống nhà ăn cơm, anh ta tuy rằng có quan hệ không tồi với Chu Duệ Nhạc, nhưng Chu Duệ Nhạc là lãnh đạo, lại là hệ thống trung tâm của Hạ Tưởng, anh ta ngại chủ động liên lạc.
Từ Trưởng ban thư ký tỉnh ủy tiền đồ rộng mở, đến nay thành Phó thị trưởng phân công quản lý Hội liên hiệp Phụ nữ không ai để ý tới, những thăng trầm mà Bành Dũng đã trải qua là một trời một vực mà người bình thường trong quan trường không thể nhận thức được, cũng chính là từ sự vẻ vang đến bị ghẻ lạnh, khiến anh ta càng kiên cường lại kiên nhẫn, càng có thể chịu đựng áp lực mà một người bình thường không chịu được.
Vừa tính lên đường, điện thoại kêu vang, Bành Dũng do dự một chút, không quá bằng lòng nghe điện thoại, bởi vì bạn bè của anh ta ở thành phố Yên đều rời xa anh ta, mà anh ta cũng không muốn nghe đến giọng điệu của đồng nghiệp đứng trên cao nhìn xuống, nhưng ánh mắt đảo qua dãy số điện đến, lập tức nín thở!

Chủ nhiệm Hạ điện đến!
Tay Bành Dũng gần như không giữ nổi điện thoại, giọng nói có chút run rẩy:
- Chủ nhiệm Hạ… Hạ, chào ngài.
- Bành Dũng…Tới phòng 917 một chuyến, có chuyện nói với anh một chút.
Hạ Tưởng chỉ nói một câu bình thản, liền buông điện thoại xuống.
Giọng nói Hạ Tưởng yên lặng như nước trong tai của Bành Dũng lại như âm thanh tự nhiên, anh ta không biết đã xảy ra việc gì, nhưng lại biết Hạ Tưởng đối nhân xử thế đứng đắn chưa từng nói giả tạo, lúc này không nói hai lời, lập tức xuống lầu, cũng không lo đến bước đi phong độ và khoan thai, bước nhanh như bay vào phòng 917.
Gõ cửa đi vào, bên trong đã đầy người ngồi, ngoại trừ Hạ Tưởng, Chu Duệ Nhạc và Trần Thiên Vũ ra, còn có một người không quen, nhưng… Dường như đã gặp qua ở đâu, chỉ sững sờ, Bành Dũng chỉ cảm thấy một tiếng nổ rền vang, phút chốc liền đứng hình.
Không ngờ là.. Trưởng ban Tổ chức Trung ương Ngô Tài Dương? Bành Dũng ngoài không dám tin vào hai mắt của mình ra, ngoài bước không nổi ra, thì dấu chấm hỏi đầy đầu, sau dấu hỏi, lại là một niềm vui lớn và choáng váng.
Với cách đối nhân xử thế và nguyên tắc xử sự của Chủ nhiệm Hạ, nếu hắn không bị nhét vào hệ thống trung tâm, tuyệt đối không có khả năng tham gia cuộc họp hôm nay.
Sau khi ngồi dưới nhất, Bành Dũng không dám ngẩng đầu liếc nhìn Ngô Tài Dương một cái, chỉ chờ Hạ Tưởng giới thiệu, cứ thấy kỳ lạ, Hạ Tưởng cũng không giới thiệu Ngô Tài Dương là ai, liền cho đồ ăn lên.
Một bàn có năm người, cũng coi như náo nhiệt, Ngô Tài Dương cũng rất bình thản, thỉnh thoảng nói giỡn vài câu với Hạ Tưởng, thậm chí còn nói mấy câu với Bành Dũng, như hỏi Bành Dũng có cảm tưởng gì với việc đến tỉnh Tương, có tin đến tỉnh Tương làm ra thành tích hay không, Bành Dũng đối phó với câu hỏi của cấp trên như sở trường, trả lời trôi chảy.
Chẳng qua là hỏi đáp, anh ta bỗng nhiên bừng tỉnh, đến tỉnh Tương? Anh ta thật sự điều chuyển rồi? Tỉnh Tương… Có Hạ Tưởng đảm nhiệm Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Tương, sau khi anh ta đi, hay là phải tiến thêm một bước nhỏ?
Bành Dũng không dám nghĩ không dám hỏi, vội vàng đợi Hạ Tưởng tiết lộ sự thật cuối cùng.
- Bành Dũng, thật ngại không thương lượng với anh, đã quyết định điều anh đến tỉnh Tương nhận chức. Đã phối hợp với ban Tổ chức cán bộ tỉnh Tương, lại được Ban Tổ chức Trung ương phê chuẩn, anh, Duệ Nhạc và Thiên Vũ là trao đổi cán bộ giữa các địa phương, đến tỉnh Tương nhận chức.
Hạ Tưởng vẻ mặt ôn hòa tươi cười, khẽ gật đầu với Bành Dũng,
- Sau khi đến tỉnh Tương, các anh phải làm việc tốt, không được phụ lòng tin tưởng và ủy thác của Trưởng ban Ngô và tôi.
Nếu Hạ Tưởng chỉ là lấy danh nghĩa của hắn cũng không có gì, cố tình thêm vào hàng chữ Trưởng Ban Tổ chức Trung ương - Trưởng Ban Ngô, khiến cho lần điều động này có ý nghĩa khác thường, thử nghĩ, Trưởng ban Tổ chức Trung ương đều quan tâm đến điều động, chẳng lẽ không phải nói rõ, sau này bọn họ là người của Trưởng ban Ngô?
Trong lòng bàn tay Bành Dũng đổ đầy mồ hôi, những gì có thể nói sẽ nói bình thường đã hoàn toàn không thấy, Hạ Tưởng nói cái gì, anh ta liền đáp cái đó, bởi vì việc hôm nay quá khác thường, điều anh ta đến tỉnh Tương là niềm vui bất ngờ đầu tiên, sau lưng điều động có sự tham gia của Trưởng ban Ngô, chính là niềm vui và ý nghĩa lớn thứ hai.
Hạ Tưởng cũng không giải thích gì nhiều, Ngô Tài Dương ngồi lại, chỉ là đứng ngoài quan sát, ý nghĩa tượng trưng trọng đại, sẽ không chỉ điểm bất cứ gì với ba người Chu Duệ Nhạc, nhưng Ngô Tài Dương chỉ cần ngồi xuống trước mặt, với kinh nghiệm quan trường của Chu Duệ Nhạc, Trần Thiên Vũ và Bành Dũng không rõ ràng sẽ ẩn chứa ý nghĩa chính trí lớn gì?.
Thấy bầu không khí chuẩn bị đến thời khắc quan trọng, Hạ Tưởng liệt kê vấn đề:
- Bước đầu tiên, Duệ Nhạc và Thiên Vũ đến tỉnh Tương, chia nhau làm Bí thư Thành ủy, thị trưởng, Bành Dũng làm Phó thị trưởng thường trực, đương nhiên, chỉ có tôi và chủ tịch tỉnh Phó, Trưởng phòng Lương bước đầu thảo luận, còn phải có Tỉnh ủy phê chuẩn.
Hạ Tưởng tuy rằng nói nhẹ nhàng, nhưng tim Chu Duệ Nhạc, Trần Thiên Vũ và Bành Dũng đều đập nhanh, Chủ nhiệm Hạ giải quyết rất rõ ràng, với ảnh hưởng và tên tuổi của hắn ở tỉnh Tương, hơn nữa được chủ tịch tỉnh Phó cho phép, mấy phần bổ nhiệm đã được định.
Chu Duệ Nhạc tạm được, tiếp tục làm Bí thư Thành ủy, vị trí cấp Sở mài mòn rồi, mà Trần Thiên Vũ lại tiến thêm một bước, rốt cuộc trở thành nhân vật số một trong thành phố, trong lòng vui sướng.
Nhưng trong ba người, chưa động đến cấp bậc nhưng kích động nhất không ngờ là Bành Dũng, bởi vì anh ta chẳng những tiến thêm một bước vào Hội nghị thường vụ, xếp hạng trong Đảng còn tiến lên diện rộng, còn do một phó Thị trưởng bình thường thăng chức làm Phó thị trưởng Thường trực, sau khi đã có kinh nghiệm mấy năm, cuối cùng ánh sáng cánh cửa chính trị đã hé mở.
Đọc truyenchuhot.comTại truyenchuhot.comBành Dũng giờ này chắc cảm kích Hạ Tưởng không lời nào diễn tả được, anh ta run rẩy hai tay, không kiềm nổi dòng lệ chảy dài, nâng chén rượu lến về phía Hạ Tưởng:
- Chủ nhiệm Hạ với tôi ân nặng như núi, lời nói của tôi cũng không tác dụng gì, sau này vì Chủ nhiệm Hạ như Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó.
Ngô Tài Dương ở một bên âm thầm tán dương Hạ Tưởng có thủ đoạn lôi kéo lòng người thật tuyệt, khiến ông ta làm Trưởng ban Tổ chức Trung ương quản lý mũ quan thiên hạ, cũng xem như thế là đủ rồi. Bành Dũng lỗi cũng không nặng, cũng có trình độ làm quan, chẳng qua thời cơ không đến mà thôi, Hạ Tưởng mượn cớ lôi kéo anh ta, làm ít công nhiều, từ nay về sau, có được cấp dưới trung thành, nhất định quyết tâm không thay đổi.
Mà Bành Dũng cũng là người thông minh, anh ta trước mặt chỉ có tỏ lòng trung với mình Hạ Tưởng, rõ ràng là mượn Trưởng ban Tổ chức Trung ương ông ta để lộ ra quyết tâm một lòng đi theo Hạ Tưởng. Ngô Tài Dương gật đầu liên tục, con mắt Hạ Tưởng thật không tồi, trong ba người, Bành Dũng tuy cấp bậc thấp nhất, nhưng có năng lực đối nhân xử thế nhất, triển vọng nhất. Chu Duệ Nhạc tuy rằng bảo thủ, nhưng thành thạo cẩn thận, Trần Thiên Vũ lại nguyên tắc cứng nhắc, sau này ba người có thể tiến thêm hay không khoan hãy nói, ít nhất sẽ là thành viên tin cậy nhất của Hạ Tưởng.
Trên chính trị, đáng tin cậy là yếu tố đầu tiền lựa chọn thành viên tổ chức.
Sau đó, Hạ Tưởng cũng không kiêng dè Ngô Tài Dương, chỉ ra sau này hắn sẽ dần dần sắp xếp thành viên tổ chức chính trị trong khắp cả nước, cho dù đảm nhiệm chức vụ ở tỉnh nào, đều phải nhớ kỹ trách nhiệm vì nước vì dân, sau này, còn phải chú tâm tự bồi dưỡng bản thân.
Hành động này, cho thấy Hạ Tưởng sau này tương đương với một thời kỳ dài, sẽ chuyên tâm bồi dưỡng cho thành viên tổ chức, sẽ để tâm nuôi dưỡng thân tín.
Mà sau khi kết thúc tiệc rượu, Ngô Tài Dương cũng nói một câu đầy thâm ý:
- Tôi sẽ làm việc ở Ban tổ chức Trung ương cho đến nhiệm kỳ năm sau…
Chu Duệ Nhạc, Trần Thiên Vũ và Bành Dũng nghe được nhiệt huyết sục sôi, họ hiểu rõ ngụ ý của Trưởng ban Ngô, chỉ cần đi theo Chủ nhiệm Hạ, năm sau, trong ba người họ, ít nhất có một người có hi vọng thăng chức Phó bộ!

Truyện cùng chuyên mục