Quan Thần

Chương 399: Nhân vật nổi tiếng



Cổ Ngọc cũng không ngăn cản Phí Vương giới thiệu về mình, chờ Phí Vương nói xong, mới nhìn hắn với vẻ khinh thường nói:
- Cậu nói xong chưa? Đúng thật là lắm lời!
Rồi lại liếc nhìn Hạ Tưởng một cái
- Anh là thế nào với Khâu Tự Phong?
Hạ Tưởng đang định nói thì thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, quay đầu lại nhìn, không ngờ là Mai Hiểu Lâm. Mai Hiểu Lâm cũng đã nhìn thấy Hạ Tưởng, vui mừng vẫy tay với hắn.
Hạ Tưởng liền đứng lên, cười và nói với Phí Vương:
- Xin lỗi không tiếp được
Rồi quay sang nói với Cổ Ngọc:
- Thật ra cô rất có sức sống, chỉ là cô không muốn thể hiện ra mà thôi.
Cũng không chờ Cổ Ngọc tỏ thái độ gì, hắn đã nghênh ngang bỏ đi.
Cổ Ngọc đờ người đi một lát, thấy Phí Vương đang nhìn mình, liền lạnh lùng nói một câu:
- Nghe nói cậu từng theo đuổi Phó Đóa Đóa sao? Cậu cũng không nghĩ lại, Đóa Đóa sao lại thích cậu chứ? Cho dù cô ấy có thích tên Hạ Tưởng lúc nãy, cũng sẽ không để ý đến cậu đâu.
Phí Vương thay đổi sắc mặt, như có chút e sợ Cổ Ngọc, cuối cùng cũng nén xuống, mặt tươi cười nói:
- Con trai theo đuổi con gái, nếu không cố gắng qua thì sao biết không được? Nếu người con trai nào gặp được cô gái mình thích đều không dám theo đuổi, thì mọi cô gái trên thế giới này đều ế chồng giống như cô vậy
Cổ Ngọc bị nói trúng nỗi đau, bỗng nhiên trừng mắt nhìn Phí Vương:
- Cũng chính vì trên thế giới này quá nhiều người đàn ông giống như cậu vậy, nên rất nhiều cô gái thà sống độc thân
Hạ Tưởng đi đến cạnh Mai Hiểu Lâm, phát hiện người ngồi phía bên phải cô ấy là một chàng thanh niên chừng trạc tuổi mình, vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ hời hợt nhìn hắn một cái rồi nhìn sang hướng khác, giống như không có sự tồn tại của hắn
Mai Hiểu Lâm để Hạ Tưởng ngồi phía bên trái của cô ấy, sau đó giới thiệu chàng thanh niên với hắn:
- Xin giới thiệu, em trai của tôi Mai Hiểu Mộc. Hiêu Mộc, đây là Hạ Tưởng người chị thường hay nhắc đến
Mai Hiểu Mộc cười miễn cưỡng, nụ cười ngạo mạn không xem ai ra gì, y chủ động đưa tay ra khẽ bắt tay với Hạ Tưởng rồi liền rút tay lại nói:
- Rất hân hạnh, trưởng phòng Hạ
Hạ Tưởng cũng không thèm để ý đến thái độ xa cách của Mai Hiểu Mộc. Mình không phải vì hắn là con nhà giàu nên phải nể y, cũng không phải nhỏ nhẹ cầu xin y, y tỏ ra lạnh lùng, mình cứ đối xử bình thường là được rồi.
Hắn liền cười nói:
- Rất hân hạnh, Mai tiên sinh.
Mai Hiểu Lâm thấy được Mai Hiểu Mộc đang lên mặt, liền bất mãn nói:
- Hiểu Mộc, Hạ Tưởng là bạn tốt của chị, em không tôn trọng anh ấy cũng chính là không tôn trọng chị.
- Chị nói cho rõ ràng một chút được không? Anh ta là anh ta, chị là chị sao lại đem nói chung với nhau?
Mai Hiểu Mộc không dám lên mặt với Mai Hiểu Lâm, nhưng cũng không chịu khuất phục:
- Lời nói của chị rất dễ khiến người khác hiểu lầm, cứ như anh ta là ai của chị vậy! Em nghe nói anh ta đã kết hôn rồi, xin chị hãy tự trọng.
Câu cuối cùng của Mai Hiểu Mộc rất nặng lời, Hạ Tưởng đoán Mai Hiều Lâm sẽ nổi giận, không ngờ cô ấy chỉ coi như không có gì cười, nói:
- Cây ngay không sợ chết đứng, có gì phải sợ? em là em của chị, chị sẽ không giải thích và không mắng em, nếu là người khác, chị không đánh họ một bạt tai thì cũng sẽ mắng cho một trận
Mai Hiểu Mộc lại nhìn Hạ Tưởng hỏi:
- Nghe nói quan hệ của anh và Khâu Tự Phong cũng không tệ. Nếu anh đã là bạn của chị tôi thì không nên qua lại với Khâu Tự Phong
Hạ Tưởng mỉm cười:
- Dường như Mai tiên sinh lo quá nhiều rồi, có những lời không đến lượt cậu nói. Tôi và cậu hình như cũng chưa quen biết nhau, cậu nói với tôi bằng giọng ra lệnh, hay với thái độ trao đổi?
Mai Hiểu Mộc tức giận trước thái độ phản đối của Hạ Tưởng, vốn định nổi giận, nghĩ lại cũng cảm thấy hắn không có lý do gì để yêu cầu Hạ Tưởng cái gì, liền bất mãn nói với Mai Hiểu Lâm:
- Chị, y là bạn gì của chị vậy? Từ thành phố Yến xa xôi đến đây tham dự lễ cưới của Khâu Tự Phong, rõ ràng là nịnh bợ nhà họ Khâu.
Mai Hiểu Lâm không đếm xỉa đến Mai Hiểu Mộc, bất đắc dĩ nói với Hạ Tưởng:
- Anh thấy rồi đó, trước đây tôi cảm thấy nhà họ Khâu không bằng nhà họ Mai, bây giờ đem so em trai tôi với Khâu Tự Phong thì chênh lệch càng lúc càng lớn. Hạ Tưởng anh có thể giúp tôi dạy dỗ Hiểu Mộc được không, bây giờ nó quá kiêu căng rồi
Mai Hiểu Mộc bè bỉu cách nói của Mai Hiểu Lâm, nhưng không nói gì.
Hạ Tưởng lắc đầu:
- Xuất thân tốt, thế lực gia tộc lớn mạnh, cộng thêm điều kiện bản thân cũng không tồi, dáng vẻ cũng đẹp trai, có chút ngạo mạn thì cũng thường tình
Nghe xong lời nói của Hạ Tưởng, Mai Hiểu Mộc hơi có chút tự đắc.
Nhưng Hạ Tưởng lại nói tiếp:
- Ai cũng có lòng tự trọng, cho dù quá tự trọng sẽ trở thành tự ti, nhưng vì ai cũng thích xem mình là trung tâm, xem những vật ngoài thân như là thứ để lên mặt. Thật ra, có rất nhiều con cháu đại gia tộc không cần phải ngạo mạn, ngạo mạn là sự thể hiện không có sức mạnh, giống như trên quan trường, từ cấp sở trở xuống có rất nhiêu quan chức tự cao tự đại, nhưng từ cấp sở trở lên vì tự thân đã có thực lực hùng hậu, trên cơ bản đều dưỡng thành tính tình bình dị, gần gũi. Người có thân phận càng cao thì càng thể hiện ra vẻ hiền hòa. Hiền hòa không phải là hạ thấp thân phận. Ngược lại càng hiền hòa thì càng thể hiện rõ một người có học thức, có tố chất, có sức mạnh hay không.
Mai Hiểu Mộc mặt tái xanh, tức giận nhìn Hạ Tưởng, định phản bác nhưng lại không nói được lời nào.
Mai Hiểu Lâm hết sức vui mừng, cười đến đau bụng.
- Có gì mà vui vậy?
Giọng Mai Thái Bình đột nhiên vang lên.
Hạ Tưởng quay lại nhìn, thấy Mai Thái Bình đang cầm ly rượu đứng ở phía sau, bên cạnh ông ta còn có hai người, một người Hạ Tưởng quen biết là Ngô Tài Giang, người kia cao hơn Ngô Tài Giang một tí, trạc 50 tuổi, cũng hơi mập, đeo một chiếc kính gọng đen, ánh mắt phía sau cặp kính đó khiến người khác cảm thấy có chút nghiêm khắc.
Hạ Tưởng có chút sợ, ánh mắt của người này sắc bén đến vậy, chẳng lẽ là do làm việc lâu năm trong Ủy ban Kỷ luật mà ra?
Đúng là Hạ Tưởng đã đoán đúng.
Mai Thái Bình nhìn thấy Hạ Tưởng, khẽ gật đầu nói:
- Nào Tiểu Hạ, xin giới thiệu, Phó Viễn Chí Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật trung ương.
Sau đó lại chỉ tay về phía Ngô Tài Giang:
- Anh ta thì không cần giới thiệu rồi chứ?
Nói là không cần giới thiệu nhưng đã nói ra thân phận của y
- Ngô Tài Giang, Thứ trưởng bộ Giáo dục.
Phó Viễn Chí hẳn là người nhà họ Phó, Hạ Tưởng liền cung kính cười, chờ Phó Viễn Chí chủ động đưa tay ra. Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Trung ương nếu không kiêm nhiệm chức Trưởng phòng Thư ký, cũng là cán bộ tương đương cấp Bộ trưởng, nhưng Mai Thái Bình không cố tình nói ra. Cấp bậc của Phó Viễn Chí cũng ngang với Chủ tịch tỉnh của tỉnh Yến, so về cấp bậc thì cao hơn Mai Thái Bình và Ngô Tài Giang một bậc.
Phó Viễn Chí chần chừ, mới từ từ đưa tay ra, nói:
- Hạ Tưởng, tôi có nghe Tài Giang và Thái Bình nói đến cậu, nói cậu là một chàng thanh niên có chí tiến thủ có tinh thần năng nổ. Là người trẻ tuổi có chí tiến thủ và tính năng nổ là việc tốt, nhưng tốt nhất là phải biết nắm giữ một hướng. Có chí tiến thủ là vì tuổi trẻ, mà tính năng nổ cần phải có tri tuệ.
Lời nói của Phó Viễn Chí có hàm ý khác, Hạ Tưởng sợ là có liên quan đến việc mình tiếp cận nhà họ Mai và nhà họ Khâu, ông ta đối với mình không có ấn tượng tốt. Tuy ngoài mặt nhà họ Phó và nhà họ Ngô bất hòa, quan hệ với nhà họ Mai cung bình thường, nhưng cũng đến tham gia hôn lễ nhà họ Khâu, lại đi chung với Ngô Tài Giang và Mai Thái Bình, sự việc nhìn từ bề ngoài, mọi người phải duy trì vẻ chung sống hòa bình.
Những xích mích giữa những gia tộc lớn, Hạ Tưởng không muốn đặt mình vào đó. Nhưng mọi việc đều không như mong muốn, vì hắn đang làm việc ở Tỉnh ủy, thường tiếp cận với Mai Thái Bình, cũng vì mối quan hệ với Liên Nhược Hạm, cũng có thể vì qua lại với Ngô Tài Giang, và còn cùng Khâu Tự Phong hợp tác làm việc. Mối quan hệ với nhà họ Khâu tuy không thể nói là tốt, nhưng cũng không tệ. Như vậy, Phó Viễn Chí không có thiện cảm với mình thì cũng là chuyện thường tình.
Hạ Tưởng kính cẩn trả lời:
- Cám ơn Phó chủ nhiệm Phó đã dạy bảo, sau khi về tôi sẽ xem như là lời răn, nhớ kỹ trong lòng.
Ngô Tài Giang ở phía sau Phó Viễn Chí cười không ngừng, nhìn Hạ Tưởng khẽ gật đầu.
Phó Viễn Chí không tỏ thái độ gì, cũng không để ý lời nói của Hạ Tưởng có hàm ý gì, quay người sang chào Mai Hiểu Lâm. Hạ Tưởng bước đến nói với Ngô Tài Giang:
-Xin chào, Thứ trưởng Ngô.
Ngô Tài Giang cũng không biết có ý muốn nói cho ai nghe, thân thiết vỗ nhẹ vào vai Hạ Tưởng.
- Làm gì mà kêu Thứ trưởng Ngô, nghe xa lạ quá, gọi chú Ngô là được rồi. Nhược Hạm cũng đã về rồi, nó đang ở nhà, cậu có muốn qua thăm nó không?
Cha của Liên Nhược Hạm cũng ở thủ đô, Hạ Tưởng nghĩ cũng nên miễn đi, chỉ sợ Ngô Tài Giang cũng đã đoán được hắn đưa Liên Nhược Hạm về thủ đô, lời nói lúc nãy chỉ cố ý nói ra thôi, nên cười nói:
- Buổi tối cháu đã có hẹn với Tự Phong, sợ là không có thời gian, không dám làm phiền.
- Ngày mai cậu ở lại thủ đô thêm một ngày, tôi có việc muốn bàn với cậu.
Ngô Tài Giang ở trước mặt Phó Viễn Chí và Mai Thái Bình, cố tình thể hiện mối quan hệ thân thiết của mình với Hạ Tưởng.
Đương nhiên Hạ Tưởng cũng biết rõ, Ngô Tài Giang không phải vì muốn nâng đỡ hắn, mà là lấy hắn làm điểm tựa cố ý làm lung lay mối quan hệ giữa hắn với nhà họ Mai và nhà họ Khâu.
Mai Thái Bình lẽ nào lại không hiểu ý của Ngô Tài Giang? Ông ta liền cười ha hả, nói với Mai Hiểu Lâm:
- Hiểu Lâm, lần trước Hạ Tưởng đưa con về thủ đô, con không tỏ thái độ gì mà để cậu ấy về thành phố Yến, lần này cậu ấy lại đến thủ đô, con là người thủ đô làm gì cũng phải tận tình là chủ nhà chứ phải không? Ngày mai dành thời gian ra tiếp Tiểu Hạ, dù gì hai người cũng là đồng nghiệp, hợp tác với nhau cũng vui vẻ.
Hạ Tưởng cũng hơi bất đắc dĩ, sự tranh đấu gay gắt giữa các gia tộc lại lấy hắn ra nói thì làm cho người ta hơi khó chấp nhận, đang muốn từ chối lời mời của hai nhà thì nghe được từ phía sau một giọng nói có vẻ hơi già nua vang lên:
- Tài Giang, Thái Bình, hình như hai ông đã quên một việc rất quan trọng là Hạ Tưởng hôm nay là khách của nhà họ Khâu, là khách quý của Tự Phong. Cậu ta sẽ được nhà họ Khâu sắp xếp, sao lại có thể đi theo hai ông? Vậy chẳng phải chê cười nhà họ Khâu lòng dạ hẹp hòi sao?
Được, các nhân vật nổi tiếng đều lần lượt xuất hiện, Hạ Tưởng vội vàng quay đầu lại nhìn, thấy phía sau là một người dáng vẻ cao to, hơi mập, sắc mặt hồng hào, nhìn sơ rất giống Khâu Tự Phong. Không cần giới thiệu thì cũng có thể đoán được đây chắc là cha của Khâu Tự Phong.
Hạ Tưởng liền kính cẩn nói một tiếng:
- Cháu chào bác!
Tuy ngoài mặt Ngô Tài Giang như có vẻ lôi kéo Hạ Tưởng, nhưng cũng không mất đi sự lịch sự, liền giới thiệu hai người với nhau:
- Bộ trưởng Khâu, vị này là Hạ Tưởng trưởng phòng phòng Thông tin của văn phòng tỉnh ủy tỉnh Yến. Hạ Tưởng, vị này là Khâu Nhân Lễ Bộ trưởng bộ An toàn quốc gia.
Lần trước Khâu Tự Phong nói với Hạ Tưởng là có người ở bộ An toàn của tỉnh Yến theo dõi hắn, thì cũng đã đoán được nhà họ Khâu có người làm trong bộ An toàn quốc gia, không ngờ cha của Khâu Tự Phong là bộ trưởng bộ An toàn quốc gia, khiến hắn rất kinh ngạc. Thật ra hắn cũng biết một vài danh sách các lãnh đạo trong bộ và ủy ban, cũng chỉ nghĩ Khâu Nhân Lễ là chú hay bác của Khâu Tự Phong, nhưng hóa ra lại là cha của y.
Bộ An toàn quốc gia là một cơ quan đặc biệt, không thể xem thường. Hạ Tưởng kính cẩn bắt tay Khâu Nhân Lễ, nói:
- Trong công việc cháu và Tự Phong hợp tác cũng rất tốt, Tự Phong là người chín chắn, chững chạc, làm việc cẩn thận, cũng là do từ bộ trưởng Khâu dạy bảo.
Vừa rồi gọi là bác trai vì không dám khẳng định đối phương là ai, cũng không biết chức vụ của đối phương, bây giờ gọi bộ trưởng Khâu là cách gọi kính trọng.
Khâu Nhân Lễ thái độ hòa nhã nói:
- Sao lại gọi bộ trưởng Khâu? Nghe xa lạ quá. Từ sớm tôi đã nghe Tự Phong nói đến cậu, nên cố ý dặn nó nhất định phải mời cậu tham gia hôn lễ, để nhân cơ hội đi lại nhiều. Tự Phong nói, bây giờ cậu là một trong số những người bạn thân của nó, tôi cảm thấy rất hứng thú vì tính Tự Phong lạnh nhạt, rất ít kết bạn. Ở huyện An vài năm, cũng không nghe nó nói là có bạn bè gì. Bây giờ nó luôn miệng nói đến cậu khiến tôi tò mò, Hạ Tưởng là người như thế nào mà khiến cho Tự Phong cứ khen mãi? Hôm nay đã đến đây rồi, buổi tối còn có tiệc ở nhà nữa nên đừng đi đâu cả, Tự Phong còn chưa được trò chuyện với cậu, cậu đi rồi nó sẽ rất thất vọng.
Hạ Tưởng vốn là cố tình đến tham dự hôn lễ nhà họ Khâu, nếu bị nhà họ Mai và nhà họ Ngô kéo đi thì nhà họ Khâu sẽ rất mất mặt, nếu không giận hắn thì cũng sẽ trách hắn không biết điều. Hạ Tưởng liền trả lời:
- Cháu đã hứa với Tự Phong tối nay sẽ ở lại, xin bác cứ yên tâm.
T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.c.o.m
Khâu Nhân Lễ cười quay về phía Ngô Tài Giang và Mai Thái Bình nói:
- Tài Giang, Thái Bình, tối nay hai ông cũng phải ở lại, bọn trẻ một bàn, chúng ta một bàn, đều không phải người ngoài, không đến là xem như người xa lạ.
Mai Thái Bình và Ngô Tài Giang nhìn nhau cười, cùng gật đầu:
- Nhất định đến.
Sau một hồi trò chuyện, Hạ Tưởng ngồi trở lại bàn, Mai Hiểu Mộc bất mãn hỏi:
- Anh chỉ là một tên trưởng phòng, sao ai cũng coi trọng anh như vậy?
Hạ Tưởng lắc đầu:
- Đối nhân xử thế, chức vụ rất quan trọng, nhưng không có tính quyết định. Nếu cậu cảm thấy đối phương xuất thân không bằng mình, chức vụ không cao bằng mình mà coi thường họ, thì cậu mãi mãi sẽ không tìm được người thật lòng giúp đỡ mình.
Mai Hiểu Mộc phản đối nói:
- Lời lẽ sai trái!
Hạ Tưởng thản nhiên cười:
- Là cậu chủ động hỏi tôi, đâu phải tôi để ý đến cậu, với lại có phải lời lẽ sai trái hay không cậu nói ra là không tính, cậu là người của nhà họ Mai, tại sao lúc nãy Phó chủ nhiệm Phó và bộ trưởng Khâu lại không nói chuyện với cậu?
Hạ Tưởng để ý thấy lúc nãy Phó Viễn Chí và Khâu Nhân Lễ có trò chuyện cùng Mai Hiểu Lâm một lát, nhưng lại không thèm để ý đến Mai Hiểu Mộc. Mai Hiểu Mộc tức giận bỗng nhiên đứng lên:
- Hạ Tưởng, anh, anh câm miệng.
Mai Hiểu Lâm cuối cùng cũng nổi giận, đưa tay kéo Mai Hiểu Mộc ngồi xuống quát lớn nói:
- Nếu em không kiềm chế được tính ngạo mạn của mình thì mời em rời khỏi buổi tiệc, sẽ không ai giữ em lại, để khỏi phải làm mất mặt nhà họ Mai.
Mai Hiểu Mộc giận dỗi trừng mắt nhìn Mai Hiểu Lâm một cái, cuối cùng cũng xuống nước, không nói lời nào, quay đầu sang một bên.
Mai Hiểu Lâm bất đắc dĩ nói với Hạ Tưởng:
- Từ nhỏ hư quen rồi, thật hết biết. Từ nhỏ trong nhà đều mong có con trai, cuối cùng sinh ra tôi trước, thất vọng vì sinh con gái, nên sau khi sinh được Hiểu Mộc thì rất nuông chiều nó, nên mới làm cho nó có tính ngạo mạn như bây giờ. Tôi cũng chẳng thèm lo đến nó, cảm thấy nó không có thuốc chữa rồi.
Hạ Tưởng cũng không muốn có ý kiến gì về chuyện nhà của Mai Hiểu Lâm. Chỉ cần Mai Hiểu Mộc không gây chuyện trước, hắn cũng không thèm để ý đến y, không cần phải chấp nhặt với Mai Hiểu Mộc. Nghĩ đến lời nói của Khâu Tự Phong trước đây, Hạ Tưởng cười thầm, Khâu Tự Phong trước đây cũng đã từng trải lứa tuổi ngạo mạn, ngông cuồng, nhưng sau khi được đưa đến cơ sở, công việc gặp nhiều khó khăn mới biết được ngạo mạn và thành kiến cuối cùng sẽ làm tổn hại đến lợi ích của bản thân.
Mình ngạo mạn và thành kiến với người khác, thì ngược lại người khác cũng đối với mình như vậy. Với sức của một người đi đối đầu với mọi người, thì cuối cùng ngoài việc bị thất bại thảm hại chẳng còn nghĩ ra được thêm khả năng nào khác cả.
Tiếc là có nhiều người không hiểu đạo lý này, cứ như là không kiêu ngạo, không ngạo mạn thì sẽ không chứng tỏ được mình hơn người. Hơn người khác có hai loại, một là người có địa vị cao nhưng bình dị dễ gần, có bản lĩnh kiềm chế tính nóng nảy. Một là hơn người ở chỗ không có địa vị cao nhưng lại rất nóng nảy, là loại người không có bản lĩnh. Cứ thử nghĩ, mọi người đều mong muốn được người khác tôn trọng, cho dù không được tôn trọng nhưng đối xử bình đẳng thì cũng tạo thiện cảm cho người khác. Nhưng nếu gặp người ngạo mạn, nghiêm nghị, cho dù e sợ quyền lực của hắn mà ngoài mặt tỏ ra kính nể nhưng thực ra trong lòng nảy sinh tâm lý mâu thuẫn.
Hòa mình với người khác mới có thể ảnh hưởng được những người xung quanh, mới có thể khiến người khác chấp nhận mình và tiến thêm một bước tin cậy mình. Nếu luôn tỏ ra thái độ mình đẳng cấp cao hơn người khác, thì sẽ tạo khoảng cách với họ, càng tiến thì khoảng cách càng xa. Một người không thể hòa mình với mọi người, cho dù làm quan hay kinh doanh, để ý thấy đều có kết cục thất bại.
Vì không hòa nhập với đám đông thì sẽ không thể hiểu được ý nghĩ của mọi người.
Hạ Tưởng lại nhìn Mai Hiểu Mộc cảm thấy y rất tội nghiệp, còn trẻ mà lại luôn chứng tỏ đẳng cấp, cứ kéo dài như vậy thì chắc chắn sẽ có kết cục đáng thương. Các công tử nhà giàu có thể vào được chức vụ cấp cao của tỉnh rất ít, vào đến trung ương lại càng ít. Bởi vì sao? Là vì đa số khi vào đến cấp cơ sở đã bị đào thải.
Thế lực gia tộc dù có lớn cũng chỉ giới hạn ở một khu vực hoặc một nghành nghề nào đó. Ở dưới, cho dù là Thái Tử đảng, nhưng kêu trời không thấu, quy tắc ngầm trong quan trường phải tuân thủ, là bất cứ lãnh đạo cấp cao nào đều sẽ không trọng dụng người không ăn nhập với những lãnh đạo cán bộ khác. Nói cách khác, Khâu Tự Phong có được ngày hôm nay là do hắn đã đi qua rất nhiều quãng đường mưu trí gian nan, mới có thể bước được một bước đáng mừng.
Đây cũng chính là một bước rất quan trọng.
Từ đó nghĩ lại hành động vô lý của Mai Thái Bình năm xưa, ông ta có được ngày hôm này đúng thật không dễ, và cũng là người rất có nghị lực, nếu không cũng sẽ không đi đến được vị trí Trưởng ban Tổ chức cán bộ Tỉnh ủy.
Đương nhiên còn có Ngô Tài Giang, tuy có người nói ông ta làm việc theo cảm tính, cũng có người nói ông ta không được điềm đạm v.v…, nhưng ông ta có thể làm được một Thứ trưởng của thủ đô, đó cũng không phải chuyện dễ. Phía trên có người nâng đỡ là một chuyện, tự mình không có năng lực, dù có nâng đỡ cũng vô ích. Nếu chỉ cần được cấp trên nâng đỡ mà được làm đến chức cấp cao, thì sẽ không có những người có xuất thân thấp hèn có thể vào đến cấp tỉnh và trung ương nhiều đến như vậy.
Trong tầng lớp đông đảo con nhà giàu, có rất nhiều người vào quan trường, cuối cùng có thể đứng vững được lại rất ít.

Truyện cùng chuyên mục