Quan Thần

Chương 405: Chủ động xuất kích



- Kiến nghị của cậu về mặt kinh tế của thành phố Đan Thành rất sâu sắc, thậm chí làm tôi phải nghi ngờ mất một dạo, rằng có phải cậu đang âm thầm tu dưỡng kiến thức kinh tế học hay không. Không thể không nói, cái nhìn của cậu rất chuẩn, nhất là chuyện thông tuyến đường sắt ở nhà máy thép Đan Thành, giải quyết chính xác bài toán khó về vấn đề vận chuyển trong các nhà máy thép trong nước. Lúc ấy tôi nghe xong vỗ tay tán dương mãi. Tiểu Hạ ạ, tôi dám nói rằng có nhiều chuyên gia kinh tế sẽ phải khen ngợi cậu không ngớt lời đó.
Trong mắt Tiền Cẩm Tùng lóe lên một tia sáng, có thể thấy ông ta rất tâm đắc với ý tưởng đường sắt chuyên dụng nối thẳng sang cảng Hoàng Hoa của Hạ Tưởng.
Hạ Tưởng hơi ngượng ngùng. Hắn chẳng qua chỉ là mạo danh tâm huyết của thế hệ chuyên gia đời sau mà nói ra sớm trước vài năm.
Nhưng nếu quả thực có thể kiến nghị về đường sắt trước vài năm như vậy thì cũng đáng thử một lần.
Có thể khiến nhà máy thép Đan Thành trong cuộc cạnh tranh giá cả sắp tới còn có thể tự bảo vệ được mình.
- Trưởng ban thư ký quá khen rồi ạ, tôi cũng chỉ là nghiên cứu phương pháp của mấy chi nhánh nhà máy khác ở vùng duyên hải mới nghĩ ra ý đó. Thực ra cũng chẳng có gì là sáng tạo, chẳng qua là nghĩ đến trước thiên hạ một bước thôi
Hạ Tưởng vẫn giữ thái độ rất khiêm tốn.
- Đi trước người ta một bước chính là một thương cơ lớn, chậm một bước thì càng dễ bị lạc hậu. Tiểu Hạ, về kiến nghị thi công tuyến đường sắt của cậu, tôi hoàn toàn tán thành. Chỉ cần Đan Thành báo lên tỉnh ủy, ủy ban nhân dân, tôi sẽ ra sức thúc đẩy việc này.
Tiền Cẩm Tùng có chút thâm ý gì đó, liếc nhìn Hạ Tưởng một cái rồi nói:
- Tôi là Chánh văn phòng tỉnh ủy, cậu là trưởng phòng Thông tin mà hầu như chưa bao giờ thấy cậu báo cáo tình hình công việc với tôi cả. Có chút bất hợp tình lý phải không nào?
- Vâng, vâng. Sau này tôi chắc chắn sẽ cố gắng chăm báo cáo lên ngài. Chỉ có điều là Phó Bí thư Thôi hay trực tiếp gọi tôi qua. Lãnh đạo lên tiếng, tôi chẳng nhẽ lại không nghe?
Hạ Tưởng đáp, cũng hàm súc nói ra sự thật Thôi Hướng hay chủ động gọi hắn tới văn phòng
– Phó Bí thư Thôi còn bảo tôi viết một bài báo cáo tư tưởng cho ông ấy xem, tôi đã viết xong.
- Phó Bí thư Thôi có việc chỉ bảo, đó cũng là sự tôn trọng cậu nên nhất định phải làm cho tốt.
Tiền Cẩm Tùng nói đến đây thì dừng lại. Giữa ông ta và Hạ Tưởng không tùy ý như Tống Triêu Độ với Trần Phong. Có được thu hoạch như hôm nay coi như tạm ổn, mọi việc cứ để dần dần sẽ tới, cũng không gấp được.
- Báo cáo tư tưởng cũng phải đưa cho tôi một bản, nhân tiện thông báo cho Phó Bí thư Thôi một tiếng.
Hạ Tưởng đã hiểu, ý của Tiền Cẩm Tùng là muốn gửi tới Thôi Hướng một tín hiệu, rằng mọi chuyện không cần phải lúc nào cũng phải qua mặt ông ta, ông ta mới là người thực tế lãnh đạo văn phòng tỉnh ủy đó.
Một bữa ăn mà tới những hơn một tiếng đồng hồ.
Hạ Tưởng và Tiền Cẩm Tùng đi ra đến sân tỉnh ủy thì chia tay nhau, người đi phía nhà tỉnh ủy, kẻ đi phía dãy nhà chính.
Về đến văn phòng, Hạ Tưởng vừa ngồi xuống thì Dương Thiên Khách gõ cửa bước vào, vẻ mặt tươi cười, trịnh trọng đặt hộp cơm lên bàn Hạ Tưởng, nịnh:
- Trưởng phòng Hạ, hộp cơm của anh tôi để đây, tôi còn lấy nước sôi trụng qua khử bớt độc rồi.
Hạ Tưởng tỏ ra lịch sự, gật đầu nói:
- Làm phiền Phó trưởng phòng Dương quá. Cảm ơn nhé. Bạn đang đọc truyện tại
truyendinh.com - www.truyendinh.comDương Thiên Khách vội vàng xua tay:
- Chuyện nhỏ mà, phiền hà gì.
- Đúng rồi, Trưởng phòng Hạ, quan hệ giữa anh và Trưởng ban thư ký Tiền cũng tốt nhỉ?
Mặc cho giọng điệu có vẻ thăm dò của Dương Thiên Khách, Hạ Tưởng vẫn nghe được, y không chỉ đang hỏi về mối quan hệ giữa mình với Tiền Cẩm Tùng mà còn có khả năng đang có chuyện nhờ vả, liền nói:
- Quan hệ cũng bình thường, không hẳn là thân. Trưởng phòng Dương có chuyện gì thì cứ nói rõ ra. Chuyện gì giúp được thì tôi sẽ ra tay giúp, còn ngoài khả năng thì tôi cũng chịu.
Dương Thiên Khách cười ngượng ngùng, nghe Hạ Tưởng nói vậy cứ nghĩ là Hạ Tưởng khách khí mà từ chối nên không dám nói nữa. Ngần ngừ một lúc y lại nghĩ thử một lần nữa cũng không sao nên cất lời:
- Thằng con tôi cũng đang làm ở văn phòng tỉnh ủy, thuộc phòng quản lí hưu trí. Tôi nhờ người ta xin cho nó về ủy ban thành phố, bên đó cũng đồng ý rồi, nhưng mà bên phòng nhân sự tỉnh ủy thì lại chưa cho người đi. Tôi có nhờ mấy người mà chưa có tác dụng gì cả. Liệu trưởng phòng Hạ có thể nói hộ với Trưởng ban Tiền một câu với lãnh đạo phòng phụ trách cán bộ hưu trí được không? Mấy phòng quản lí hưu trí hay phòng cán bộ sắp về hưu, làm bên mấy chỗ đó vẫn không bằng phòng Tin tức này.
Dương Thiên Khách dựa vào quan hệ mà điều con trai hắn vào ủy ban thành phố thì chắc chắn sẽ được vào chỗ tốt.
Chỉ quan trọng là quan hệ giữa Dương Thiên Khách và phó chánh văn phòng Kế Kiệt khá tốt. Có Kế Kiệt lên tiếng thì phòng nhân sự lẽ nào không cho người đi? Hạ Tưởng liền hỏi:
- Ông nhờ phó chánh văn phòng Kế ra mặt là xong mà?
Dương Thiên Khách lắc đầu thất vọng:
- Trưởng phòng nhân sự chỉ quan tâm đến trưởng ban thư ký Tiền thôi, lời người khác nói không nghe đâu. phó chánh văn phòng Kế cũng có hỏi thăm rồi nhưng ông ta nói là không đúng qui định. Phó chánh văn phòng Kế cũng không có cách nào cả.
Ở nơi đâu cũng có mâu thuẫn, đối lập, Hạ Tưởng cũng rõ ra được một số điều. Dương Thiên Khách và Kế Kiệt có vẻ rất thân cận. Mà Kế Kiệt là người của Thôi Hướng, có khả năng là thường xuyên ra oai nên làm cho một số người bất mãn.
Tiền Cẩm Tùng mặc dù kiêm chức Chánh văn phòng tỉnh ủy, nhưng chắc chắn là không lo được hết, quyền hành giao cho cấp dưới cả. Kế Kiệt vì có Thôi Hướng làm chỗ dựa nên có đất phát triển lớn mạnh.
Nhưng Tiền Cẩm Tùng cũng không hẳn là không nắm chút quyền hành nào trong tay. Phòng nhân sự tập trung bao nhiêu người trong đó.
Lại là tiểu nhân tranh giành nhau, Hạ Tưởng không muốn nhúng tay vào chút nào, định tìm lí do để thoái thác, nhưng thấy Dương Thiên Khách hơn mình vô số tuổi, lại nhìn vẻ mặt tươi cười lấy lòng của ông ta, nên không khỏi có chút động lòng, thấy thương cảm cho tấm lòng người cha người mẹ. Thôi vậy, giúp ông ta một lần.
- Để tôi xem xem, phải tìm cơ hội đã. Ông đừng có lo quá, không thể vì một chuyện nhỏ thế này mà ra mặt tìm Tiền Cẩm Tùng được. Tôi chỉ có thể nói chờ lúc nào có cơ hội tốt, nói được thì nhân tiện đó tôi sẽ nhắc chuyện này ra là được rồi.
Dương Thiên Khách vốn nghĩ mình từng đắc tội với Hạ Tưởng, nghĩ hắn chắc chắn sẽ không nhận lời giúp. Chẳng qua là vì hiện tại ông ta đã hết cách nên mới dám đánh liều cúi mặt, vì tiền đồ của thằng con trai mà dám mở miệng nhờ vả.
Không ngờ Hạ Tưởng chỉ chần chừ chốc lát rồi nhận lời. Dương Thiên Khách mừng rỡ ra mặt, không biết nói thể nào cho phải, chỉ biết trịnh trọng gật đầu mà nói:
- Cảm ơn trưởng phòng Hạ. Sau này cứ xem mọi hành động của tôi nhé
Nói xong, ông ta quay lưng đi luôn.
Hạ Tưởng cũng không để ý ông ta nói thế là có ý gì nên không biết được rằng mình hảo tâm một lần như vậy đã đã gián tiếp giúp mình vượt qua một khó khăn
Bởi lẽ Kế Kiệt lúc đó đang âm thầm cấu kết với mấy phó chánh văn phòng để đưa ra những điểm nghi ngờ và nhận xét phê bình về đề xuất an toàn thông tin mạng của Hạ Tưởng nhằm chỉ trích Hạ Tưởng đã gây ra bầu không khí căng thẳng, nhưng lại bị Dương Thiên Khách vô tình tiết lộ ra cho Hạ Tưởng biết trước.
Kết quả là Hạ Tưởng đã chuẩn bị đầy đủ một loạt chứng cứ và tài liệu phản bác trong hội nghị, khiến cho Kế Kiệt và nhân viên kĩ thuật phải ngậm miệng và còn làm cho bài phát biểu phê bình được chuẩn bị hoành tráng của Kế Kiệt không còn đất phát huy.
Bài hát đệm đi qua, mới đó đã đến trung tuần tháng ba.
Một cuộc họp của bộ Ngoại thương vừa qua lại đến lượt tiến hành đánh giá kết cấu sản xuất của tỉnh Yến. Cũng lúc đó, những bài viết về bước điều chỉnh mới kết cấu sản nghiệp cũng bắt đầu tạo dựng vị thế.
Không lâu sau đó thì chính thức xác định vào đầu tháng Tư, phó thủ tướng Hà sẽ tiến hành thị sát tỉnh Yến.
Cùng lúc, các hội nghị lớn nhỏ diễn ra không ngừng. Cuộc sống của nhiều thư ký cũng trở nên mất thoải mái, bởi vì dạo này sắc mặt của các lãnh đạo đều không được tốt, rất dễ nổi nóng nên ai cũng phải cẩn thận không thì lại động chạm vào "họng súng".
Hạ Tưởng cũng gặp phải không ít phiền phức. Đầu tiên là Nghiêm Tiểu Thì kinh doanh mĩ phẩm gặp khó khăn, hàng tiêu thụ rơi vào tình trạng bão hòa, lợi nhuận cùng lúc bắt đầu xuống nên nhờ Hạ Tưởng nghĩ cách giúp.
Hạ Tưởng bảo Nghiêm Tiểu Thỉ cứ bay sang Pari ở một thời gian, rồi đi dạo một lượt khắp các tiệm mĩ phẩm bên đó rồi chắc chắn sẽ tìm ra mục tiêu mới.
Tiếp đến là chuyện của Liên Nhược Hạm.
Liên Nhược Hạm có thai, bụng đã lớn lắm rồi, không ra ngoài tham gia hoạt động được.
Hạ Tưởng cho cô ta sang nước ngoài sinh thì lại không chịu, cuối cùng khuyên can mãi cô ta mới chịu.
Rồi cô lại quấn quýt lấy hắn chuyện đặt tên cho con mà người ta không biết là tên con trai hay con gái. Đặt tên cho bé trai, Hạ Tưởng cũng không được sảnh sỏi lắm. Nghĩ ra được tên nào thì cô đều không vừa lòng, khiến hắn phải nghĩ mãi nhức cả đầu, cuối cùng thì nghĩ ra cái tên Liên Nhược Thiêm.
Vệ Tân và Liên Nhược Hạm tình cảm có vẻ gắn bó. Cô ta nay cũng là sinh viên năm cuối rồi, để cô ta lấy danh nghĩa nhân viên thực tập để đưa Liên Nhược Hạm sang Mĩ chờ sinh.
Liên Nhược Hạm vừa đi khỏi thì Cao lão lại đến tìm Hạ Tưởng, nhờ hắn cho một ý tưởng về hai mảnh đất nhà máy thép và nhà máy dược. Ban đầu tạm cho thành khu nhà ở nhiều tầng, đó cũng là chủ ý của Hạ Tưởng. Vài năm tới, tỉnh Yến qui định không được xây dựng nhà ở nhiều tầng, toàn bộ phải phát triển theo hướng cao tầng hóa.
Nhà ở cao tầng có lợi cũng có cái hại.
Khối kẻ nhiều tiền vẫn thích ở những khu nhà cao tầng có tầng ngầm
Cảm giác không gian rộng rãi, sáng sủa trong tiểu khu có thể nhìn thấy một cách bình thường cả bầu trời, không còn cảm giác tù túng.
Cao lão cũng tán thành ý kiến của Hạ Tưởng, nhưng yêu cầu hắn thiết kế một ý tưởng, một khu thành Trân Quí Uyển, một khu thì là Điển Tàng Cư. Hàm ý không nói thì cũng biết, sau này chắc chắn sẽ có một không hai, đáng để trân trọng và gìn giữ.
Ưu điểm hút khách lớn nhất của hai tiểu khu chính là không gian rất lớn, rộng rãi.
Toàn bộ là kiến trúc dưới 6 tầng, sức chống động đất lớn. Diện tích xanh hóa ở tiểu khu đến 60%.
Đương nhiên, cái giá phải trả đó là giá phòng sẽ cao hơn giá bình quân ở tỉnh Yến này nhiều
Cái chính là nhận thức về tinh phẩm.
Hạ Tưởng không thoái thác được, đành phải tranh thủ thời gian thiết kế sơ lược rồi bảo Tào Thù Lê bổ sung thêm chi tiết.
Tào Thù Lê rất chăm chú tới hai bản thiết kế này, tự mình mày mò, còn sáng tạo ra nhiều chi tiết mới. Cô nói với Hạ Tưởng:
- Anh có biết sao em lại chú tâm vào thiết kế này không?
Hạ Tưởng lắc đầu.
- Em muốn thiết kế Trân Quí Uyển và Điển Tàng Cư giống như thiết kế cho bản thân mình. Em rất thích những khu nhà không cao lắm, chỉ thích cảm giác rộng rãi, sáng sủa. Anh thấy sau này chúng ta có nên mua lấy một căn ở đó không?
- Không nên, dễ bị người ta nói ra nói vào lắm.
Hạ Tưởng vội từ chối. Liên Nhược Hạm tuy nói là đang ở nước ngoài, nhưng cô ta có thể về bất cứ lúc nào. Trân Quí Uyển và Điển Tàng Cư cách Liên Cư không xa, chỉ cần đi bộ mười mấy phút là đến rồi.
- Có gì không ổn sao?
Tào Thù Lê nửa cười nửa không, nhìn Hạ Tưởng chăm chú, vẻ mặt như đang thắc mắc, lại vừa như đang cố ý chọc ghẹo:
- Cao lão đã đưa một khoản lớn công thiết kế, nhận cũng dở mà không nhận cũng không được, chi bằng lấy đó làm tiền mua nhà. Có phải anh đang lo Liên Cư ở gần đó, tiện quá lại thành ra bất tiện, đúng không nào?
Hạ Tưởng bị Tào Thù Lê nói trúng tim đen vội cười ha ha:
- Chỉ giỏi nghĩ linh tinh. Không lo mà thiết kế hạng mục đi. Đừng có mất tập trung.
Tào Thù Lê cười đắc ý:
- Đừng chột dạ nhé. Em chưa trách gì anh, chưa gì…
Cô tự nhiên lại thở dài nói.
- Trước tới giờ em chưa ép anh làm gì cả, nhưng mà chuyện phòng ở Trân Quí Uyển và Điển Tàng Cư thì em quả thực rất thích…
Lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ đáng thương đó của cô, Hạ Tưởng đã không kìm được lòng mình, tiến lên ôm lấy cô, cảm nhận thấy cơ thể hơi chút đẫy đà, gác nhẹ cằm mình lên mái tóc cô mà nói:
- Được rồi, theo ý em. Anh thì thế nào cũng được. Tùy em quyết định.
Hạ tuần tháng ba, sau khi Khâu Tự Phong đến thành Bảo nhậm chức khoảng hơn tháng, Phó Tiên Phong cũng từ thủ đô chuyển tới thành phố Yến, đảm nhận ghế phó bí thư thành ủy.
Khi Vương Bằng Phi chuẩn bị lên đường đi thành phố Vĩnh Hằng nhậm chức, Hạ Tưởng cũng đã đến tiễn chân.
Phó Tiên Phong lên cầm quyền, thế cuộc cân bằng của thành Yến lại một lần nữa bị phá vỡ.
Phó thị trưởng Hà Giang Hoa vốn có chút chưa quyết đoán, nay Phó Tiên Phong nhậm chức chưa lâu, mà đã nhanh chóng làm thân qua lại, thêm cả Đàm Long nữa, tạo thành một liên minh vững chắc, một lực lượng khó có thể coi thường ở tỉnh Yến.
Trong khi đó, thế cục trong tỉnh cũng có đang có hướng biến động mới.
Thôi Hướng và Trương Kiến Quốc ngày càng xích lại gần nhau. Dù Trương Kiến Quốc là bên quân đội, tiếng nói ở địa phương không mạnh nhưng lại có quyền bỏ phiếu trong hội nghị thường vụ.
Hơn nữa, quan hệ giữa Thôi Hướng và bí thư Đảng ủy Công an Lý Bỉnh Văn cũng rất mật thiết. Ba người đó cũng tạo nên một phe.
Còn có một tin liên quan nữa là trưởng ban tuyên giáo Lô Uyên Nguyên bị điều sang tỉnh bên nhậm chức trưởng ban tổ chức cán bộ.
Còn một ông phó trưởng ban tuyên giáo ở tỉnh nào đó phía Đông bắc thì đến tỉnh Yến giữ vị trí này, tên là Mã Tiêu, là chi trưởng của Phó gia.
Lực lượng của Thôi Hướng ngày càng lớn mạnh. Nói về cơn thủy triều sắp tới, hắn tha hồ đắc ý, tin chắc là mình sẽ đứng lên đầu thiên hạ.
Thôi Hướng cũng thầm hạ quyết tâm, trong thời gian phó thủ tướng Hà đi thị sát phải tranh thủ nêu ra những kiến giải độc đáo của mình về vần đề điểu chỉnh kết cấu sản nghiệp, hi vọng sẽ nhận được sự tán thưởng của phó thủ tướng Hà.
Cuối tháng ba, trước hôm phó thủ tướng Hà đến thị sát, tỉnh Yến tổ chức hội nghị kinh tế toàn tỉnh. Bí thư tỉnh ủy, chủ tịch hội đồng nhân dân tỉnh Diệp Thạch Sinh, phó bí thư tỉnh ủy, chủ tịch tỉnh Phạm Duệ Hằng tham dự hội nghị và có bài nói chuyện quan trọng.
Phó bí thư tỉnh ủy Thôi Hướng chủ trì hội nghị. Các đồng chí lãnh đạo thuộc chính đảng các thành phố, những nhân vật phụ trách chủ yếu trong các đơn vị trực thuộc, các đại biểu trong giới kinh doanh cũng tham gia hội nghị.
Bình thường thì hội nghị kinh tế toàn tỉnh chỉ tổ chức vào cuối năm, nhưng cuối năm ngoái xảy ra chuyện ở bộ Ngoại thương, với lại, có điện thoại của phó thủ tướng Hà làm cho Diệp Thạch Sinh và Phạm Duệ Hằng lo lắng nên đã không triệu tập hội nghị theo đúng thời gian.
Ra năm tổ chức hội nghị trước hôm phó thủ tướng Hà đến thăm cũng là nhằm khoe thể diện trước phó thủ tướng, để ngài thấy được mức độ coi trọng đến công tác phát triển kinh tế của tỉnh, và còn thể hiện sự coi trọng hết sức chuyến thị sát của phó thủ tướng.
Vì phải tham dự hội nghị kinh tế toàn tỉnh mà Đan Sĩ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn cùng lúc tới phố Yến.
Tào Vĩnh Quốc là đại diện của thành Bảo nên cũng có mặt tại hội trường.
Lạ một điều là thị trưởng thành Bảo Nhâm Khánh Chi lại không tham gia, trong khi đó Khâu Tự Phong lại xuất hiện với tư cách là đại biểu chính quyền địa phương.
Thế là qua sự giới thiệu của Hạ Tưởng, bí thư thành ủy và phó thị trưởng thành Bảo cùng bí thư thành ủy và phó thị trưởng Đan Thành nhân cơ hội giờ ăn trưa đã ngồi lại với nhau.
Tào Vĩnh Quốc và Đan Sĩ Kỳ coi như khá thân thuộc, mặc dù chưa nói chuyện với Vương Tiếu Mẫn lần nào nhưng sau khi gặp, đàm đạo về kinh tế và tình hình hiện tại thì cũng có vẻ hợp nhau.
Khâu Tự Phong cũng tiến bộ lên không ít, nói chuyện công việc với Tào Vĩnh Quốc cũng học được nhiều thứ, không kể là những kiến thức lí luận hay cách làm quan, hắn đều thu được không ít điều có lợi.
Mấy người nói đi nói lại, sau cùng chuyển qua đề tài chuyến thị sát sắp tới của phó thủ tướng Hà.
Vương Tiếu Mẫn rất coi trọng suy nghĩ của Hạ Tưởng, đầu tiên là hỏi Hạ Tưởng xem nhìn nhận như thế nào về cuộc thị sát lần này của phó thủ tướng Hà?
Hạ Tưởng ngồi ngay trước mặt Tào Vĩnh Quốc, lại có thêm bao nhiêu lãnh đạo ở đó nên không muốn nói thật ra hết suy nghĩ của mình đành nói:
- Tôi nghĩ kết quả cuối cùng vẫn là thỏa hiệp, nghĩa là tỉnh Yến chắc chắn phải đưa ra cho phó thủ tướng một lời phúc đáp. Vấn đề cải cách kết cấu sản xuất phải có một cách lí giải rõ ràng. Muốn mở rộng toàn bộ thì chắc chắn là không thể rồi, nhưng nếu nếu chọn một vài thành phố để tiến hành cải cách thí điểm thì hợp lí hơn. Đó cũng là cách tốt nhất hiện nay.
Tào Vĩnh Quốc và Đan Sĩ Kỳ nhìn nhau cười ha hả.
Hạ Tưởng không hiểu, ngờ ngợ hỏi lại:
- Tôi nói sai gì sao?
- Đâu có. Chẳng những không sai mà còn nói rất hay.
Đan Sĩ Kỳ xua xua tay, sau cùng thì dừng lại trên mâm cơm trên bàn, gõ gõ vào mâm rồi nói:
- Tiểu Hạ, thấy tài năng và nhãn quan của cậu hiện nay thì việc làm một thị trưởng cũng không thành vấn đề. Cái tôi lo là cả tỉnh có tới mười mấy mâm cơm, bí thư Diệp và chủ tịch Phạm sau cùng sẽ chọn trúng cái nào đây?
Tỉnh Yến có cả thảy
11 thành phố cấp thị xã. Xem chừng các bí thư đều nghĩ giống như Đan Sĩ Kỳ, không muốn bị tỉnh ủy chọn thành nơi thí điểm.
Làm thành phố thí điểm không có gì là hay ho cả. Nếu thí điểm thành công thì thành tích chỉ thuộc về những cán bộ lãnh đạo ở tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh.
Còn nếu thất bại thì, xin lỗi, là bí thư thành ủy với thị trưởng làm việc không đến nơi đến chốn, lãnh đạo bất lực.
Trong bốn người đó, chỉ có Đan Sĩ Kỳ là có vẻ lo lắng, còn Khâu Tự Phong và Vương Tiếu Mẫn thì im lặng không nói.
Tào Vĩnh Quốc thì chăm chú nhìn Hạ Tưởng.
Đan Sĩ Kỳ chợt lên tiếng:
- Tiểu Hạ, cậu ở tỉnh ủy gần các vị lãnh đạo nhất, có nghe phong thanh tin tức gì không? Có biết họ sẽ chọn nơi nào không?
Hạ Tưởng lắc đầu, nhìn sang Vương Tiếu Mẫn và Khâu Tự Phong một cái rồi cười:
- Bí thư Đan không cần lo lắng thế đâu. Cứ cho cuối cùng cũng chọn được một nơi trong tỉnh, nhưng trong một lúc không thể quyết định ngay được. Bởi lẽ mỗi nơi đều có lí do để đưa ra thoái thác, tỉnh cũng khó xử. Không thể cưỡng ép phân bổ, cũng không thể bắt người ta quyết định. Khả năng lớn nhất là thỏa hiệp. Ngoài thỏa hiệp và cân bằng ra, không còn cách nào khác.
Khâu Tự Phong tiếp lời:
- Từng nơi đề cử, sau đó lại từng nơi phủ quyết. Cuối cùng chỗ nào có hậu thuẫn mạnh thì được. Đúng là một vở kịch chính trị hay ho.
- Tôi lại nghĩ thành phố nào chủ động xin phép tỉnh ủy với ủy ban nhân dân thì không những thu được cảm tình từ phía tỉnh mà còn có thể chủ động yêu cầu những điều quan trọng nhất trong chính sách, đó cũng giống như mình chủ động ra quân để thực hiện các phương pháp của mình.
Hạ Tưởng đột nhiên nói một câu như vậy rồi nhìn sang phía Vương Tiếu Mẫn:
- Biết đâu còn thu được kết quả không ngờ tới ấy chứ.
Vương Tiếu Mẫn vẫn không nói gì, trong lòng bỗng gợn lên một cảm xúc gì đó về lời bàn của Hạ Tưởng.
Tình hình thành phố Đan Thành hiện nay chính là đang điều chỉnh kết cấu sản xuất. Cho dù là thi công tuyến đường sắt nối ra biển hay là đánh con bài du lịch văn hóa quê hương của thành ngữ thì đối với Đan Thành mà nói, đều là những pha xuất kích xưa nay chưa hề có, và tất sẽ đem lại cho vùng đất này một không khí hoàn toàn mới.

Truyện cùng chuyên mục