Thần Tọa

Chương 531: Khe hở thời gian (1)




- Ăn đan dược vào đi, sau đó nghỉ ngơi một chút thật tốt.
Lâm Hi cầm một viên đan dược đưa tới, ôn nhu nói.
- Ân.
Tạp Mễ Lạp gật gật đầu, sau khi ăn đan dược vào và hóa thành hình thái con doi nhỏ bay vào trong tay áo của Lâm Hi, lẳng lặng nghỉ ngơi. Ít nhất trong hành trình Phong bạo chi môn này Tạp Mễ Lạp đã không thể giúp Lâm Hi thêm cái gì được nữa.
Bị Tạp Mễ Lạp hấp thu nhiều huyết dịch, Lâm Hi cũng không có dễ chịu, lập tức ngồi xuống khôi phục tinh lực.
Lâm Hi lắng nghe một lát, cảm giác được bên ngoài vẫn còn âm thanh chấn động, chiến đấu vẫn còn tiếp tục, trên mặt mỉm cười sau đó lại mang Thời Ngọ Thú bị phong ấn ra.
Bá!
Hai đôi mắt đồng thời nhìn chăm chú vào Thời Ngọ Thú!
Chính là đôi mắt của Lâm Hi và Ma Đồ.
Bàn tay của Lâm Hi cầm Thời Ngọ Thú như một viên hổ phách trong tay, ở chính giữa chính là bộ dáng Thời Ngọ Thú nhỏ như ngón tay cái đang ở đó.
Đây là uy lực của Phong Ấn Đại Pháp!
Vật thể bị phong ấn thể tích sẽ thu nhỏ thật nhiều, hơn nữa tiến vào trạng thái phong ấn chẳng thể động đậy được.
Trong ánh mắt hai người thì Thời Ngọ Thú cuộn thân thể lại, nó giống như một thai nhi đang tỏa hào quang nhu hòa. Cho dù ở trong trạng thái phong ấn nhưng hai người vào phong ấn thì cảm giác trên người Thời Ngọ Thú tỏa ra lực lượng kỳ dị, hơn nữa đạo lực lượng này càng ngày càng lớn.
- Đây chính là thời gian chi lực. Có lẽ nó sẽ nhanh chóng tiến hóa đấy, cho nên chấn động thời gian trên người của nó càng ngày càng mạnh mẽ.
Bàn tay Lâm Hi cầm lấy và nói thầm một câu. Đúng lúc này bên cạnh có tiếng than thở truyền tới.
- Chậc chậc, đây chính là Thời Gian Linh Thú ah! Bộ dáng dường như rất lợi hại đấy, nhưng mà tại sao ta cảm thấy nó nhỏ yếu như vậy, còn kém hơn cả Ma Đồ ta nữa!
Địa Ngục Ma Long rướn cổ lên, nó mở to mắt đánh giá Thời Ngọ Thú trong tay của Lâm Hi.
Ma Đồ đã từng dùng móng vuốt bắt lấy Ngựa con này rồi, tự mình cảm thụ qua nó rất yếu ớt. Đối với sinh vật trong thế giới địa ngục Mạnh được yếu thua thì sinh vật đẳng cấp càng cao thì thực lực càng mạnh, Địa Ngục Ma Long nói nó yếu cũng có lý của nó.
Lâm Hi im lặng không nói, trong mắt hiện ra nhiều ý niệm trong đầu.
Ma Đồ nói chính là sự thật, nhưng mà Thời Ngọ Thú có ý nghĩa rất quan trọng với cường giả Tiên Đạo, loại thực lực "Nhỏ yếu" này không cách nào tưởng tượng nổi cả. Ít nhất không đáng giá như lời đồn của nó.
Nhưng mà nhớ tới lúc mình và Long Băng Nhan, Mộ Dung Viễn ba người sắp bắt được nó, nó tùy tiện rộng một tiếng là đánh bay ra ngoài, Lâm Hi lại lắc đầu, cảm thấy Thời Ngọ Thú chẳng phải nhỏ yếu gì đó.
- Ma Đồ, ngươi cảm thấy nó rất yếu ah, rất tốt! Một lát nữa ta thả nó ra ngoài thì Thủ hộ thú bên ngoài sẽ giao nó cho ngươi xử lý.
Lâm Hi thản nhiên nói.
- Ah!
Địa Ngục Ma Long nghe xong sắc mặt xanh lại, ôm lấy đùi của Lâm Hi sau đó nước mắt chảy dài, nói:
- Không muốn ah, lão đại! Ta còn không muốn chết ah!
Nói đùa gì vậy! Thủ hộ thú ngay cả thập trọng Thánh vương cũng bị rượt đuổi chạy trốn khắp nơi, bảo nó đi đối phó chẳng phải lấy mạng của nó sao?
- Chủ nhân...
Một tiếng kêu yếu ớt đột nhiên vang lên trong đầu của Lâm Hi, phi thường suy yếu.
- Tạp Mễ Lạp?
Trong nội tâm Lâm Hi hơi kinh hãi:
- Như thế nào, sao ngươi không nghỉ ngơi đi.
- Chủ nhân, về chuyện Thời Ngọ Thú ta cảm thấy được nhiều thứ, ngươi sẽ muốn biết đấy.
Âm thanh của Tạp Mễ Lạp xuyên thấu qua khế ước linh hồn vang lên trong đầu của Lâm Hi. Nhiều tin tức truyền vào trong đầu của Lâm Hi.
- Đây là từ trong máu của Long Băng Nhan thu được một ít trí nhớ, có lẽ sẽ có trợ giúp với ngươi đấy.
Tạp Mễ Lạp nói xong những câu này thì im lặng lại, tiếp tục tiến vào trong ngủ say.
Lúc trước trong chiến đấu cướp đoạt Thời Ngọ Thú thì Tạp Mễ Lạp mượn cơ hội đó khởi xướng tấn công Long Băng Nhan, tuy thất bại tổn thất nhiều phân thân dơi nhỏ, nhưng mà từng có một con dơi nhỏ sát qua cánh tay của Long Băng Nhan và hấp thu một giọt máu của nàng ta, đạt được một giọt huyết dịch trân quý này.
Loại thương thế này với Long Băng Nhan mà nói là râu ria. Nhưng Tạp Mễ Lạp lại lấy được trí nhớ trọng yếu ở trong đó. Nàng cho Lâm Hi chính là trí nhớ về Thời Ngọ Thú này!
Tạp Mễ Lạp và Long Băng Nhan có chênh lệch thực lực to lớn, cảnh giới cũng không giống nhau.
Long Băng Nhan giỏi về tâm kế, ý chí cũng tài trí hơn người. Tạp Mễ Lạp muốn thông qua huyết dịch đọc trí nhớ của nàng là chuyện không thể nào.
Nhưng mà Thời Ngọ Thú tuy lợi hại, giá trị cực cao, nhưng mà những tin tức này không phải bí mật trọng yếu nhất trong nội tâm của Long Băng Nhan, không có tuyệt học tiên đạo, thần tử gì đó. Đó là những bí mật hạch tâm của tu sĩ tiên đạo, chỉ cần Tạp Mễ Lạp có ý đồ đọc sẽ bị phát giác ngay.
Dùng ý chí của Long Băng Nhan thì Tạp Mễ Lạp cũng không thể đắc thủ.
- Thì ra là thế.
Lâm Hi đạt được trí nhớ của Hấp Huyết Nữ Vương truyền tới, âm thầm gật gật đầu.
Những tin tức này nói về lai lịch năng lực, giá trị của Thời Ngọ Thú, đây là những tin tức Long Băng Nhan sưu tập được về Thời Ngọ Thú.
- Trách không được Long Băng Nhan phí tinh lực lớn như thế, thì ra là nóng lòng như thế, lạc ấn thời gian có thể tăng lớn tiềm lực của tu sĩ, còn có thể mượn che chắn của thời gian chi lực thậm chí có thể tiến vào một ít thời không đặc thù.
Trong mắt Lâm Hi hiện ra hào quang sắc bén.
Lạc ấn thời gian có thể đề cao tiềm lực thân thể và linh hồn của tu sĩ, điểm này không phải thứ có thể nhìn được. Nhưng mà hiệu quả của nó với người trong tiên đạo mà nói vô cùng to lớn.
Phải biết rằng Tiên Đạo Đại Thế Giới có nhiều tông phái, vô số đệ tử. Rất nhiều người trong tông phái cả đời chỉ cầu mong trở thành Đệ tử chân truyền, cuối cùng dần dần già và chết đi.
Chuyện như vậy quá nhiều!
Trên thực tế tuyệt đại bộ phận đệ tử tiên đạo đều giới hạn trong tư chất của bản thân, cho dù có được nhiều đan dược trợ giúp, đều không thể đột phá bình cảnh trở thành đệ tử chân truyền.
Chuyện này giống như xà nhà bằng gỗ thừa nhận sức nặng vượt qua khả năng chịu đựng của vật liệu thì lập tức sụp đổ. Đối với người trong tiên đạo cũng là như thế.
Một tên đệ tử ngoại môn nếu có được Lạc ấn thời gian, cái khác không nói, ngày sau trở thành đệ tử Đệ tử chân truyền sẽ hưởng nhiều cung phụng của tông phái, được vô số đệ tử cung kính.
Chỉ bằng điểm này với vô số đệ tử của tông phái tiên đạo đã có được sức hấp dẫn tuyệt vời.
Đương nhiên nếu như thực lực bản thân cường đại lại nuốt Lạc ấn thời gian thì thành tựu càng lớn.
Về phần cuối cùng tiến vào thời không đặc thù thì thoạt nhìn không có gì, nhưng với những tông phái đỉnh cấp thì cực kỳ khát vọng cùng truy cầu.
Lạc ấn thời gian đối với một ít cường giả Đạo Quả, Thánh vương thậm chí là cường giả Tiên Đạo mà nói giống như một cây chìa khóa, một loại Bằng chứng, có được Chìa khóa, Bằng chứng này sẽ đại biểu cho kỳ ngộ sẽ nhiều hơn.

Truyện cùng chuyên mục