Thất Giới Hậu Truyện

Chương 456: 1580 – Truyện vị Lâm Phàm (Truyền vị trí cho Lâm Phàm)



Đêm Băng Nguyên yên tĩnh lạnh lẽo, mà đêm của Đằng Long cốc lại ấm áp vô cùng. Linh Hoa ở bên Lâm Phàm, cả ngày đều không hề rời đi. Mãi khi đêm khuya yên lặng, nàng mới nhẹ nhàng nhắm mắt, bò tới bên giường đá ngủ thiếp đi.
Lâm Phàm đã hôn mê hai ngày một đêm rồi, Linh Hoa cũng cứ như vậy ở bên cạnh hắn, lo lắng với thời gian dài lại thêm không được nghỉ ngơi đầy đủ, Linh Hoa đã tiều tụy vô cùng, cuối cùng ngủ quên trong mệt mỏi. Đêm âm thầm trôi qua. Khi Lâm Phàm mở to hai mắt, đập vào mắt chính là khuôn mặt đang ngủ say của Linh Hoa cùng với khóe mắt ngập lệ. Lâm Phàm hơi run rẩy, hắn không biết Linh Hoa đã ở bên cạnh hắn được bao lâu, nhưng từ dấu lệ khóe mắt Linh Hoa, chắc bản thân đã hôn mê không ít thời gian.
Mắt hơi chuyển dời, Lâm Phàm nhìn quanh một vòng, đây chính là sơn động hắn ở, nhưng hắn lại trở về nơi này. Trước đây, khi Lâm Phàm gặp biến trước khi hôn mê, hắn cảm ứng rõ ràng tiếng kêu khi lâm tử của sư phụ hắn, điều này khiến hắn nóng nảy vô cùng, thế cho nên tâm thần bị mất kiểm soát, thần trí thác loạn. Hiện nay nghĩ lại, mọi thứ đều đã quá trễ rồi, Lâm Phàm tuy trong lòng đầy lo lắng nhưng lại không hề có chút hành động gì. Yên yên lặng lặng nằm dài trên giường, Lâm Phàm không hề động đậy, không muốn khiến Linh Hoa tỉnh giấc, hắn đang tự động phân tích qua tình hình bản thân. Hôn mê qua hai ngày, trên người Lâm Phàm biến hóa rất lớn, điểm này thì từ khi Lâm Phàm tỉnh giấc đã phát hiện được, nhưng hắn lại hoàn toàn chưa từng nghĩ cẩn thận. Hiện nay, khi Lâm Phàm tĩnh tâm trở lại, bắt đầu phân tích tình hình bản thân, hắn liền kinh ngạc phát hiện từ lúc tỉnh lại đến nay, tu vi của bản thân mình không ngờ có biến hóa kinh khiếp. Trước đây, tu vi của Lâm Phàm ở vào sơ kỳ của cảnh giới Quy Tiên, hơn Từ Tĩnh căn bản là không nhiều lắm.
Nhưng hiện nay, tu vi của Lâm Phàm đã bước một bước lớn, trực tiếp vượt qua cảnh giới Quy Tiên, tiến vào giai đoạn sơ kỳ của cảnh giới Địa Tiên, đây là biến hóa về chất khiến người ta khó mà tin được. Về điểm này, Lâm Phàm nghĩ lại thật cẩn thận, cuối cùng rút ra một kết luận, đó là có liên quan đến dị biến trước khi hôn mê. Theo phân tích của Lâm Phàm, bản thân lúc trước ở trong hồ nước giữa Đằng Long cốc, hấp thu được bốn loại linh khí có màu sắc khác nhau. Hiện nay toàn bộ đã chuyển hóa thành chân nguyên, dung hợp vào trong cơ thể hắn. Còn trước khi hôn mê, đầu Lâm Phàm xuất hiện luồng sáng vàng kim, hắn suy đoán có khả năng liên quan đến con cá nhỏ màu vàng kim ở trong hồ.
Trong lúc hôn mê, thân thể Lâm Phàm bề ngoài không có chút gì khác thường nhưng bên trong lại phát sinh biến hóa long trời lở đất. Tư duy của hắn ở trạng thái hôn mê nhưng thân thể lại ở trạng thái hoạt động, trong hai ngày một đêm này đã hoàn thành một loại chuyển biến hoàn toàn mới, khiến tu vi của hắn thoáng cái đã tăng lên cả chục lần, tiến vào cảnh giới Địa Tiên, Phi Long quyết trong cơ thể cũng đã dần hoàn thiện. Nhớ lại trước đây, Băng Tuyết lão nhân đã từng nói, Phi Long quyết ông truyền thụ cho Lâm Phàm không hoàn chỉnh, có khuyết điểm rất lớn.
Hiện nay, trong lúc ngủ mê, Lâm Phàm vô tình thông tỏ đạo lý của dung hợp của Phi Long quyết, phải nói là rất quái dị, nhưng cũng không phải không có nguyên nhân sâu xa. Điều này chắc có quan hệ đến con cá nhỏ màu vàng kim ở trong đáy hồ. Nghĩ đến đây, trong não Lâm Phàm hiện lên hình dạng của con cá nhỏ màu vàng kim, một lời kêu gọi kỳ quái ngập đầy lòng hắn.
Liếc Linh Hoa, vẻ mặt Lâm Phàm kỳ quái, sau khi chần chừ một lúc, thân thể liền động đậy không gây chút gió, nhẹ nhàng bay lên vài thước, sau đó dời ngang ra đến cửa động. Hạ xuống im lìm, Lâm Phàm quay đầu nhìn lại Linh Hoa một lúc, sau đó nhẹ nhàng bay ra, vượt qua vài đường hầm quanh co thì đến giữa Đằng Long cốc, ở trên không trung của hồ nước. Lúc này đang lúc đêm khuya, mọi người yên tĩnh nghỉ ngơi, Đằng Long cốc rất yên lặng. Lâm Phàm âm thầm hạ xuống bờ hồ. Nhìn mặt hồ, Lâm Phàm trầm tư một lúc lâu rồi nhảy luôn vào trong. Khi trầm mình xuống nước, phát xuất một luồng sức mạnh êm ái loại bỏ bọt nước tung tóe. Vào trong hồ rồi, Lâm Phàm quan sát tình hình chung quanh. Tuy là màn đêm, nhưng Lâm Phàm không hề thấy có chút tối tăm nào, dễ dàng nhìn thấy tất cả mọi thứ. Đến đáy hồ, Lâm Phàm di chuyển khắp nơi tìm kiếm con cá nhỏ màu vàng kim, cuối cùng phát hiện được hình bóng của nó ở trong đống đá. Từ từ tới gần, Lâm Phàm nhìn con cá vàng kim, phát hiện nó đã biến hình kỳ dị, thân thể đã lớn lên khá nhiều, hình dáng cũng không giống như cá, toàn thân đầy vảy lân, đầu có sừng nhô lên rõ ràng, bụng có hai trảo ngắn, nhìn hệt như một con tiểu kim long (rồng vàng nhỏ).
Chăm chú nhìn Lâm Phàm, tiểu kim long ánh mắt biến đổi liên tục, dường như đang muốn nói điều gì đó, đáng tiếc Lâm Phàm không hiểu được rõ ràng. Đột nhiên, tiểu kim long lóe lên không còn thấy, sau đó liền xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, dọa cho Lâm Phàm giật mình lùi lại, ánh mắt rất là bất an.
Đứng yên bất động, ánh mắt tiểu kim long chăm chú nhìn vào mắt Lâm Phàm, bốn mặt nhìn vào nhau, một loại tin tức âm thầm tràn vào trong lòng của Lâm Phàm. Thời khắc đó, vẻ mặt Lâm Phàm hơi kinh ngạc, vọt miệng nói:
- Ngươi là Long Châu …
Tiểu kim long gật đầu nhẹ, chăm chú nhìn Lâm Phàm một lúc, sau đó toàn thân ánh vàng kim lóe lên, hóa thành một hạt châu màu vàng kim bay đến trước mặt Lâm Phàm. Nhìn hạt châu vàng kim, Lâm Phàm vẻ mặt phức tạp, hai môi hơi run lên dường như muốn nói thế nào đó, nhưng lại không biết phải nói thế nào mới tốt. Dường như hiểu rõ điều Lâm Phàm suy nghĩ trong lòng, hạt châu vàng kim khẽ xoay tròn, sau khi duy trì chuyển động một lúc thì đột nhiên xông đến đập vào trán của Lâm Phàm, tức thì khiến máu tươi chảy ra.
Lúc này, máu Lâm Phàm nhiễm đỏ cả hạt châu vàng kim, hơn nữa còn kết chặt nó vào huyệt Thiên Linh. Hạt châu vàng kim ánh sáng lóe lên, liên tục sáng tắt không ngừng, sau một lúc thì cuối cùng gắn chặt vào trán của Lâm Phàm. Tức thì, trong não Lâm Phàm sáng lên ánh vàng kim, một con rồng khổng lồ màu vàng kim bay lượn vòng tròn, vừa thôn tính những mảnh ký ức của Lâm Phàm, vừa hấp thu năng lượng trong não của Lâm Phàm, rồi cứ thế định cư luôn trong não của Lâm Phàm, từ từ bình thường trở lại. Giật mình tỉnh lại, Lâm Phàm vẻ mặt ngạc nhiên, cẩn thận phân tích qua tình hình bản thân. Sau khi khảo sát qua não, thấy hạt châu hoàn toàn không tạo nên bất kỳ ảnh hưởng bất lợi nào cho bản thân, ngược lại còn dâng lên trong lòng một niềm hào tình tráng chí, tính cách dường như có một số biến đổi nhất định.
Xoay người, Lâm Phàm vừa muốn rời đi, con rồng vàng trong đầu của hắn đột nhiên phát xuất một luồng tin tức giữ bước Lâm Phàm lại, khiến hắn quay đầu nhìn lại mặt đất. Trước đây, Lâm Phàm đã từng đi qua nơi này, hoàn toàn không phát hiện có bất kỳ khác thường nào. Hiện nay, Lâm Phàm lại bất ngờ phát hiện, ở giữa bốn đống đá lạ vây quanh không ngờ lại xuất hiện một số chữ như mờ như tỏ. Chầm chậm bước đến gần, Lâm Phàm chăm chú nhìn xuống mặt đất, sau khi quan sát một lúc, cuối cùng nhớ kỹ những chữ viết hiện lên trên mặt đất.
Hơi cân nhắc qua, Lâm Phàm rút ra một kết luận kinh người, nội dung hiện lên trên mặt đất này vừa hay phù hợp với Phi Long quyết, chắc chắn là bộ phận bị khuyết đi của Phi Long quyết. Đến lúc này, Lâm Phàm đã thu được bộ Phi Long quyết hoàn chỉnh, trong lòng đột nhiên mở rộng tươi sáng, tất cả những nghi hoặc trước đây lúc này đều đã giải thích được.
Bật cười, Lâm Phàm vẻ mặt dâng lên một sự tự tin, lập tức rời khỏi đáy hồ quay ngược về nơi cư ngụ.
Trong động, Linh Hoa vẫn ngủ say như cũ, không biết gì cả. Lâm Phàm quay về trên giường, ánh mắt ôn nhu nhìn Linh Hoa, trong lòng dâng lên đoạn hồi ức giữa hai người trước đây. Đêm nay, Lâm Phàm cứ như vậy mà nhìn Linh Hoa không hề ngủ.
Khi thì hắn nhớ lại chuyện quá khứ, khi thì hắn tham ngộ qua Phi Long quyết, thời gian rất nhanh trôi qua. Sáng sớm, khi Linh Hoa tỉnh giấc thì đập vào mắt nàng là đôi mắt tràn đầy tình cảm, nên nàng trước hết sửng cả người, sau đó đột nhiên tỉnh lại, lớn tiếng nói:
- Sư huynh, huynh tỉnh rồi. Quả thật là quá tốt. Đúng rồi, huynh tỉnh lại từ lúc nào vậy, vì sao không kêu muội dậy?
Lâm Phàm ngồi dậy, ôm Linh Hoa vào trong lòng, khẽ khàng vuốt ve mặt của nàng, giọng đầy tình cảm đáp:
- Linh Hoa, đa tạ muội đã luôn ở bên cạnh ta, yên lặng canh giữ cho ta.
Linh Hoa có chút thẹn thùng, tựa đầu vào lòng của Lâm Phàm, dịu dàng nói:
- Sư huynh, chỉ cần huynh không bị gì thì bất luận làm thế nào muội cũng tình nguyện.
Lâm Phàm cảm động vô cùng, động tình đáp lại:
- Linh Hoa, sau này ta sẽ che chở cho muội thật tốt, không để cho bất kỳ người nào khinh khi muội.
Linh Hoa nghe vậy, ngửng đầu nhìn Lâm Phàm, đôi mắt sáng rỡ lóe lên ánh sáng tình yêu, vừa thẹn lại vui mừng trả lời:
- Sư huynh, muội cũng sẽ bảo vệ sư huynh, không để cho huynh bị chút thương tích nào.
Lâm Phàm cười cười, lơ đễnh cho là Linh Hoa tiện miệng nói thôi, lại chưa từng ngờ rằng, bởi vì câu hứa hẹn miệng này mà mai sau Lâm Phàm mới thoát qua một tai kiếp. Vuốt ve mái tóc của Linh Hoa, Lâm Phàm nói:
- Tình yêu chúng ta thật đơn giản thuần phác, sư huynh không giỏi ngôn từ, muội có để ý đến chăng?
Linh Hoa lắc đầu trả lời:
- Chỉ cần sư huynh có muội trong lòng, muội sẽ vô cùng cao hứng. Trước đây, muội luôn mong chờ một cuộc tình lãng mạn. Muội hiện nay, sau khi chứng kiến tình yêu giữa Tứ sư thúc tổ và Ngũ sư thúc tổ, mới thật sự hiểu rõ, tình yêu không nhất định phải lãng mạn, chỉ cần đơn đơn giản giản, hai người có thể ở cạnh bên nhau là đủ rồi.
Lâm Phàm cảm xúc nói:
- Đúng thế, tình yêu cho dù đơn giản, nhưng chỉ cần ở cạnh bên nhau là hạnh phúc rồi.
Linh Hoa có phần thương cảm khẽ than:
- Chỉ đáng tiếc sư phụ đã không còn nữa rồi, nếu không sư phụ sẽ chúc phúc cho chúng ta.
Lâm Phàm thân thể run rẩy, kích động hỏi lại:
- Sư phụ thật sự đã …
Linh Hoa cười khổ gật đầu đáp:
- Trong lúc huynh hôn mê, Đằng Long cốc đã phát sinh không ít chuyện. Phi Hiệp chết rồi, Tứ sư bá chết rồi, Tam sư thúc tổ cũng chết rồi … Tứ sư thúc tổ quay lại rồi, cao thủ Dịch viên cũng đến rồi … Thân phận của Thiên Lân cũng sáng tỏ … Băng Nguyên càng thêm phần hỗn loạn …
Nghe xong Linh Hoa kể chuyện, Lâm Phàm vẻ mặt phức tạp, trầm ngâm hẳn. Giây lát sau, hắn đột nhiên đứng lên, trầm giọng nói:
- Chúng ta phải đi tìm sư tổ, ta muốn báo thù cho những người đã chết đi.
Linh Hoa nhìn hắn, thấy mặt hắn nghiêm túc liền gật đầu nói:
- Được, muội đi cùng với huynh.
Dứt lời, hai người liền rời khỏi sơn động chạy thẳng đến Đằng Long phủ. Lúc này, bầu trời vừa mới sáng, đại đa số người trong cốc còn đang ngủ nghỉ.
Lâm Phàm và Linh Hoa đi vào trong Đằng Long phủ rồi, liền gặp Hàn Hạc.
Vừa gặp mặt, Hàn Hạc hơi kinh ngạc, hỏi liền:
- Tỉnh dậy lúc nào vậy?
Lâm Phàm trả lời:
- Bẩm sư thúc tổ, đệ tử đêm qua đã tỉnh lại, đặc biệt đến đây bái kiến sư tổ.
Hàn Hạc nói:
- Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi. Con hãy chờ đây trước đã, ta đi báo cho sư huynh một tiếng.
Lâm Phàm vâng một tiếng, dẫn Linh Hoa vào chờ trong Đằng Long phủ, không bao lâu sau liền thấy Triệu Ngọc Thanh tiến ra. Tiến lên hành lễ, Lâm Phàm nói:
- Sư tổ, nghe nói gần đây trong cốc phát sinh rất nhiều chuyện, đệ tử khẩn cầu sư tổ hạ lệnh để đệ tử ra mặt cống hiến sức lực nhỏ bé vì những người đã khuất.
Triệu Ngọc Thanh nhìn Lâm Phàm, ánh mắt rất kỳ quái khẽ nói:
- Tu vi con tăng mạnh, tâm tình ta có thể hiểu được, nhưng rút dây lúc này động cả rừng, chuyện này quan hệ đến an nguy của toàn thể Băng Nguyên, nhớ không được quá nóng nảy. Hiện nay, tình hình bên ngoài biến hóa rất nhiều, để giảm hết sức thương vong của mọi người, chúng ta không được kích động lỗ mãng.
Lâm Phàm trả lời:
- Lo lắng của sư tổ đệ tử có thể hiểu rõ, nhưng chúng ta hiện nay cũng không thể ngồi yên chờ đợi được.
Triệu Ngọc Thanh nói:
- Lâm Phàm, người làm chuyện lớn thành công thì không được kích động lỗ mãng. Hiện nay Phi Long quyết của con đã đại thành, tu vi tăng rất mãnh liệt, nhưng chỉ bằng một mình sức mạnh của con, con có thể hóa giải được nguy cơ của Băng Nguyên không?
Lâm Phàm chần chừ một lúc rồi trả lời:
- Không thể.
Triệu Ngọc Thanh nói:
- Nếu con đã hiểu được đạo lý bên trong rồi, thì chắc chắn phải lợi dụng thời gian cho tốt, không ngừng làm phong phú bản thân. Hiện nay tu vi của con đã bước vào cảnh giới Địa Tiên, trong thời gian ngắn vô phương tiến thêm bước nữa, hay là hãy học thêm nhiều tri thức, tinh tiến về phương diện mưu lược. Bắt đầu từ giây phút này, con tạm thời bỏ hết mọi chuyện, đi theo Tứ sư thúc tổ của con để học tập với ông ấy.
Lâm Phàm không được vui lắm, nhưng lại không dám phản bác, chỉ đành vâng một tiếng rồi dẫn Linh Hoa rời đi. Triệu Ngọc Thanh đưa mắt nhìn theo cả hai, khuôn mặt xuất hiện chút lo lắng, khẽ than:
- Kiếp nạn của Đằng Long cốc từ giờ này bắt đầu, từ cực thịnh chuyển sang suy bại, mãi cho đến khi thời đại mới đến. Ôi … Đã nhiều năm rồi, ta vẫn luôn nỗ lực, nhưng cuối cùng vẫn không cách nào né tránh được.
Chậm bước ra ngoài, Triệu Ngọc Thanh rời khỏi nơi đó, không bao lâu đã đến sơn động Tuyết Sơn thánh tăng cư ngụ. Thấy Triệu Ngọc Thanh đột nhiên đến, Tuyết Sơn thánh tăng hai mắt khép hờ, hỏi lại:
- Ông đến thăm ta hay là có phát sinh chuyện gì.
Triệu Ngọc Thanh đi vào trong động, ngồi bên giường, khẽ than:
- Lâm Phàm đã tỉnh lại rồi.
Tuyết Sơn thánh tăng hơi biến sắc, cất tiếng hỏi:
- Hắn có biến hóa thế nào?
Triệu Ngọc Thanh trả lời:
- Lâm Phàm đã luyện hoàn chỉnh Phi Long quyết, tu vi trực tiếp từ cảnh giới Quy Tiên bước vào cảnh giới Địa Tiên.
Tuyết Sơn thánh tăng biến hẳn sắc mặt, vọt miệng nói:
- Nói như vậy thì thời gian không còn nhiều rồi.
Triệu Ngọc Thanh khổ sở đáp:
- Đúng thế, thời gian không còn nhiều nữa.
Tuyết Sơn thánh tăng trầm ngâm rất lâu, rồi khẽ than:
- Đây là lúc để Thiện Từ đi rồi, ta không muốn hắn như lúc này mà bị cuốn vào trường kiếp nạn thị phi.
Triệu Ngọc Thanh ánh mắt khẽ biến, nhỏ giọng hỏi:
- Ông thật sự dự tính làm như vậy chăng?
Tuyết Sơn thánh tăng thở dài đáp:
- Điều ta có thể làm chỉ tận hết sức để kéo dài thời gian để trì hoãn thêm. Ông không phải cũng làm như vậy sao?
Triệu Ngọc Thanh không đáp, trầm ngâm một lúc rồi sau đó đứng lên bỏ đi.
Một lúc sau, Thiện Từ và Ngạc Tây tiến vào, hỏi thăm Tuyết Sơn thánh tăng.
- Sư phụ, cốc chủ có chuyện gì không vậy?
Tuyết Sơn thánh tăng nhìn Thiện Từ, ánh mắt phức tạp đáp:
- Lâm Phàm đã tỉnh lại rồi, ta dự tính sai con hôm nay đi theo Ngạc Tây rời khỏi nơi này.
Thiện Từ sửng người, không nỡ:
- Sư phụ, thân thể người còn chưa bình phục.
Tuyết Sơn thánh tăng lắc đầu đáp:
- Vi sư không cần giao chiến với người nào, nghỉ ngơi vài ngày sẽ lành lặn. Đi đi, định mệnh thuộc về con thì con phải đi từng bước đến cuối cùng.
Ngạc Tây rất mừng, nghiêm mặt nói:
- Thánh tăng yên tâm, ta nhất định sẽ nghĩ cách loại trừ sát khí ở trong người của Thiện Từ.
Tuyết Sơn thánh tăng gật khẽ, lẩm bẩm nho nhỏ:
- Chuyện này ta đã nói với cốc chủ rồi, hai người đi nói một tiếng với mọi người, có điều gì thì cứ nói rõ ra, không cần che giấu trong lòng.
Thiện Từ có chút không muốn nhưng lại không nói nhiều, xoay người yên lặng bỏ đi.
Ngạc Tây thấy vậy, muốn đi theo sau, Tuyết Sơn thánh tăng kêu dừng lại.
- Ngạc Tây, có mấy câu muốn ngươi nhớ kỹ.
Ngạc Tây đáp:
- Thánh tăng xin cứ nói, Ngạc Tây nhất định ghi nhớ kỹ trong lòng.
Tuyết Sơn thánh tăng nói:
- Thiện Từ từ nhỏ đã theo ta tu tập Phật pháp, chưa hề có sát niệm. Sau khi ngươi dẫn hắn rời khỏi Băng Nguyên rồi, nhớ kỹ không được để hắn tùy tiện ra tay, phải nghĩ cách giảm bớt ý niệm trần tục trong lòng của hắn, để hắn giữ được lòng từ bi.
Ngạc Tây đáp:
- Thánh tăng yên tâm, ta nhớ kỹ rồi.
Tuyết Sơn thánh tăng nói:
- Chuyện này không đùa được, một khi Thiện Từ chìm vào giết chóc rồi, hắn sẽ mất đi tâm trí, đi vào con đường Ma đạo, từ đó khó mà xoay chuyển được.
Ngạc Tây hơi biến sắc, nghiêm túc đáp:
- Thánh tăng không cần lo lắng, ta nhất định sẽ không để Thiện Từ đi vào con đường tà đạo.
Tuyết Sơn thánh tăng khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói:
- Đi đi, nhớ chớ quên những lời hứa của ngươi hôm nay.
Ngạc Tây gật đầu vâng lệnh, sau đó rời đi.
Sáng sớm, Thiên Lân liền dẫn Lâm Y Tuyết quay về Đằng Long cốc, vừa hay gặp lúc ăn điểm tâm.
Khi đó, trong Đằng Long phủ náo nhiệt vô cùng, ngoại trừ Tuyết Sơn thánh tăng chưa từng đến ăn ra, những người còn lại đều có mặt. Mọi người ngồi với nhau, vừa ăn vừa bàn chuyện. Thấy Thiên Lân và Lâm Y Tuyết quay lại, Lâm Phàm lập tức đứng lên, chào hỏi:
- Thiên Lân, qua bên này.
Thấy Lâm Phàm, Thiên Lân hơi kinh ngạc, vội vàng đến bên Lâm Phàm nắm tay của hắn, cất tiếng hỏi:
- Ngươi tỉnh lại từ lúc nào vậy?
Lâm Phàm cười nói:
- Đêm hôm qua.
Thiên Lân nhìn Lâm Phàm một lúc, kinh ngạc nói:
- Ngươi thay đổi rất lớn đó.
Lâm Phàm cười cười, hơi cảm xúc đáp:
- Ngươi không phải cũng biến đổi nhiều sao?
Bên cạnh, Linh Hoa giới với Lâm Phàm:
- Đây là thiên kim tiểu thư của chưởng giáo Dịch viên, Lâm Y Tuyết.
Lâm Phàm mỉm cười gật đầu, chào hỏi:
- Xin chào Lâm cô nương.
Lâm Y Tuyết cười duyên đáp:
- Xin chào huynh, không cần phải khách sáo. Sau này huynh cứ gọi ta là Y Tuyết.
Lâm Phàm trả lời:
- Vậy thì tốt, ta cũng không khách khí đâu, sau này xin chiếu cố nhiều hơn.
Lâm Y Tuyết nói :
- Huynh cũng chiếu cố nhiều hơn.
Lợi dụng lúc Lâm Phàm và Lâm Y Tuyết nói chuyện, Thiên Lân liếc quanh mọi người, phát hiện Ngọc Tâm và Tân Nguyệt ngồi quanh bàn, cả hai cô nương đều đang nhìn hắn. Lấy lại nụ cười, Thiên Lân thấy được Thiện Từ đang ngồi cùng một chỗ với Vũ Điệp, cả hai vẻ mặt khác lạ, dường như đã quen với nhau rồi.
Lâm Phàm kéo Thiên Lân nhỏ nhẹ nói:
- Ngồi xuống ăn cơm trước đã, ta còn có chuyện nói với ngươi.
Thiên Lân cười cười, cũng không từ chối, cùng với Lâm Y Tuyết ngồi bên Lâm Phàm. Thiên Lân hỏi:
- Ngươi mê man hai ngày, tu vi thoáng cái đã tăng hẳn lên, chuyện này là như thế nào?
Lâm Phàm đáp:
- Trong lúc ta hôn mê, đã vô tình luyện thành Phi Long quyết, vì thế mà tu vi tăng mạnh hẳn.
Thiên Lân kinh ngạc nói:
- Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?
Lâm Phàm không đáp, cúi đầu ăn cơm, ngầm truyền âm cho Thiên Lân:
- Biến hóa trên người ta có liên quan đến con cá vàng kim nhỏ ở đáy hồ. Đêm qua ta đến đó một chuyến, con cá nhỏ đã biến thành một con rồng vàng nhỏ, rồi dung hợp lại với ta, ta còn tìm được khẩu quyết tàn khuyết của Phi Long quyết, vì thế mới như vậy.
Thiên Lân nghe được rất vui mừng nói:
- Chúc mừng ngươi, sau này phải nỗ lực hơn nữa, chúng ta cùng nhau dương danh thiên hạ.
Lâm Phàm cười đáp:
- Ngươi cũng không thua, không ngờ là con trai của Thất giới chi thần, danh tiếng so với ta còn vang dội hơn.
Thiên Lân nói:
- Thân phận mới thì có trách nhiệm mới, có rất nhiều chuyện mà người thường không thể tưởng tượng được.
Lâm Phàm cười cười, vỗ vai Thiên Lân, khích lệ:
- Thể hiện lòng tin của ngươi đi, ta tin tưởng ngươi sẽ không để cho chúng ta phải thất vọng.
Thiên Lân đáp:
- Hãy nhìn đi, ta sẽ khiến cho tên của ta truyền ra khắp thiên hạ.
Thanh âm không lớn nhưng tất cả mọi người có mặt ở đó đều có thể nghe rõ, ai nấy đều quay lại nhìn hắn, Một lúc sau, ăn cơm xong, Triệu Ngọc Thanh đứng lên nhìn mọi người, trầm giọng nói:
- Bây giờ mọi người đều ở nơi này, ta có một số chuyện muốn nói cho mọi người biết. Trước hết, Thiện Từ lát nữa sẽ theo Ngạc Tây rời khỏi Băng Nguyên, quay lại Nam Cương. Thứ đến, Lâm Phàm đã tỉnh lại rồi, ta sự tính giao một số nhiệm vụ cho hắn.
Câu này vừa nói ra, mọi người có mặt ở đó đều cảm thấy khá kinh ngạc. Thiện Từ lúc này rời khỏi đây thì cảm giác có chút không thỏa đáng lắm.
Còn về Lâm Phàm, mọi người lại không để ý nhiều, vì thế ánh mắt đều quay lại nhìn Thiện Từ. Đứng lên, Thiện Từ nói với mọi người:
- Trong thời gian này, Thiện Từ được mọi người chiếu cố và quan tâm, trong lòng vô cùng cảm kích. Vốn muốn lưu lại cùng mọi người chống lại địch nhân, bất đắc dĩ có việc giữ lấy mình, vì thế mới phải sớm rời đi. Lúc này, Thiện Từ thể hiện sự cảm kích trong lòng, hy vọng mọi người có thể bình an trong những ngày tới, thuận lợi loại trừ cừu địch. Đợi Thiện Từ làm xong chuyện cá nhân, sẽ quay lại Băng Nguyên hỗ trợ mọi người.
Giang Thanh Tuyết nghe vậy, cảm xúc nói:
- Tụ lại rồi tán theo gió, phiêu hốt bất định. Đây chính là định mệnh của người tu đạo.
Sở Văn Tân nói:
- Không có phân ly thì không có tụ họp, ly khai ngày hôm nay chỉ là bước đầu của lần gặp sắp tới. Đi đi, nhớ phải bảo trọng, chúng ta chờ đệ quay về.
Câu này phát ra xong, mọi người ào ào mở miệng, tất cả đều chào từ biệt và chúc phúc. Ngạc Tây thấy vậy, nói với Thiện Từ:
- Ta ở cửa cốc chờ con, chớ để trễ nãi thời gian.
Thiện Từ gật nhẹ, ánh mắt quét qua mọi người, cuối cùng dừng lại ở Thiên Lân mỉm cười. Thiên Lân tiến lên cất tiếng:
- Đi, ta tiễn huynh một quãng đường.
Vũ Điệp đứng lên:
- Ta cũng tiễn huynh một quãng.
Những người còn lại không nói thêm gì, mọi người ai cũng ít nhiều biết được tình hữu nghị giữa ba người Thiện Từ, Thiên Lân, Vũ Điệp, không muốn đi theo làm rối bọn họ. Rời khỏi Đằng Long phủ, Thiên Lân và Vũ Điệp không nói câu nào, chỉ im im lặng lặng đi theo sau Thiện Từ, không khí giữa ba người có phần quái dị.
Dừng lại, Thiện Từ quay đầu nhìn hai người, vẻ mặt toát ra nụ cười mỉm hơi miễn cưỡng, khẽ nói:
- Bảo trọng, lần tới gặp lại hy vọng mọi người vẫn như xưa.
Thiên Lân nhìn Thiện Từ, vỗ vai hắn lên tiếng cổ vũ:
- Chia tay rồi huynh phải nỗ lực nếu không sẽ bị ta vượt xa đó.
Thiện Từ đáp:
- Ta sẽ không buông lỏng bản thân, huynh yên tâm.
Vũ Điệp nhìn Thiện Từ, ánh mắt phức tạp vô cùng, khẽ lẩm bẩm:
- Lên đường cẩn thận, chúng ta chờ huynh quay trở lại.
Thiện Từ cười cười, có phần không nỡ nói:
- Muội cũng cẩn thận, tình thế Băng Nguyên rất bất lợi cho các vị, nhớ phải bảo trọng chính mình vô cùng.
Vũ Điệp khóe miệng hơi nhích động, toát ra một nụ cười mỉm miễn cưỡng, khẽ nói:
- Đi đi, không cần lo lắng, chúng ta sẽ không sao đâu.
Thiện Từ chăm chú nhìn vào mắt của Vũ Điệp, một lúc sau mới dời đi khẽ nói:
- Cáo từ.
Thiên Lân nói:
- Đi sớm về sớm.
Vũ Điệp cũng nói:
- Mọi chuyện phải cẩn thận.
Thiện Từ cười khẽ, sau đó bay lên thẳng về phía cửa cốc. Thời khắc đó, trong lòng Thiện Từ có rất nhiều điều không nỡ, nhưng lại chỉ có thể ẩn vào trong lòng. Lần này đi, xa xăm vạn dặm, không biết ngày về. Trong đó sẽ phát sinh chuyện gì, bất luận là Thiện Từ, Vũ Điệp hay là Thiên Lân đều không cách nào dự báo được, vì thế trong lòng ba người đầy sự thất vọng nhàn nhạt.
Nhìn Thiện Từ đi xa, Thiên Lân khẽ nói:
- Lần tới gặp nhau, chỉ sợ cảnh còn người đã không thấy.
Vũ Điệp hơi đau thương, khẽ nói:
- Thời gian thay đổi tất cả mọi thứ, khi tai kiếp khủng khiếp ập đến, có được bao nhiêu người giữ vững không đổi đây?
Thiên Lân nghe vậy, nhìn Vũ Điệp, khẽ thở dài:
- Trong lòng nàng dường như có oán hờn.
Vũ Điệp nhìn hắn, u oán nói:
- Trong lòng huynh tình yêu vô hạn.
Thiên Lân bật cười khổ, nhỏ nhẹ nói:
- Ta có thể như thế nào đây? Ta phải như thế nào đây?
Vũ Điệp hỏi lại:
- Huynh muốn như thế nào?
Thiên Lân không đáp, trầm ngâm một lúc rồi cười khổ nói:
- Muốn như thế nào và có thể như thế nào là khác nhau, quyền chọn lựa ở trên tay nàng chứ không ở về phía ta.
Vũ Điệp khổ sở nói:
- Đúng thế, quyền chọn lựa ở trên tay ta, huynh có thể không có một chút nặng nề nào, đem tất cả áp lực đặt lên người của ta, để ta một mình đi đối mặt, một mình thưởng thức chua xót trong lòng đó.
Thiên Lân khổ sở nói:
- Không hề, ta chưa từng nghĩ như vậy, ta chỉ hy vọng công bằng một chút, để cho nàng tự do một chút, chớ để khinh suất quá mức mà lưu lại di hận.
Vũ Điệp nhìn Thiên Lân, trầm giọng nói:
- Nếu như bây giờ ta nói với huynh, ta chọn lựa Thiện Từ, huynh sẽ cao hứng vì huynh ấy, chúc phúc cho ta và huynh ấy chăng?
Thiên Lân biến sắc mặt, trầm giọng nói:
- Ta sẽ làm. Chỉ sợ lời chúc phúc của ta sẽ khiến nàng chua xót.
Vũ Điệp cười giận đáp:
- Đây là lời nói trong lòng của huynh sao, huynh thật sự cam tâm tình nguyện chúc phúc chăng?
Thiên Lân khổ sở nói:
- Cái này không phải mà cái kia cũng không, điều đó có quan trọng không?
Vũ Điệp nói:
- Ta chỉ hỏi huynh, huynh thật sự cam tâm tình nguyện chăng?
Thiên Lân nhìn Vũ Điệp, ánh mắt phức tạp nói:
- Nàng biết rất rõ ràng rồi hà tất phải hỏi nữa làm chi?
Vũ Điệp u oán đáp:
- Huynh biết rõ ta vì sao muốn hỏi nhưng huynh vì sao lại không trả lời?
Thiên Lân không đáp, chìm vào trầm mặc, một lúc sau mới tiến lên một bước, khẽ ôm Vũ Điệp vào lòng, khẽ nói:
- Có một số câu ta không thể nói quá rõ ràng để tránh cho mọi người lúng túng.
Vũ Điệp nép vào lòng của Thiên Lân, u oán hỏi:
- Nếu như có một ngày ta rơi vào tình trạng lúng túng, huynh nói ta phải làm như thế nào đây?
Thiên Lân vuốt ve mái tóc của Vũ Điệp, êm ái nói:
- Khi nàng đối mặt với chọn lựa, lại thấy hơi khó khăn, thì lúc đó nàng phải suy nghĩ cẩn thận, lấy hay bỏ sẽ dẫn đến kết quả thế nào.
Vũ Điệp khẽ khẽ nói:
- Giữa huynh và Thiện Từ, ta thật sự không muốn thương hại đến ai cả.
Thiên Lân bật cười phức tạp, khẽ nói:
- Yêu là một thanh kiếm bén, luôn gây thương hại đến người ta trong lúc không để ý. Nếu như nàng thấy hơi khó khăn, nàng đừng ngại để nghĩ thử xem, yêu là thế nào, yêu tồn tại như thế nào?
Vũ Điệp hơi cau đôi mày đẹp, khẽ lẩm bẩm:
- Yêu tồn tại như thế nào?
Thiên Lân không đáp, dùng sức ôm chặt Vũ Điệp vào trong lòng, sau đó từ từ buông ra, vẻ mặt khôi phục như thường.
- Đi thôi, chúng ta phải quay về rồi, mọi người còn đang chờ đợi.
Vũ Điệp nhìn Thiên Lân một lúc, từ từ thu lại tình cảm trong lòng, sau đó cùng Thiên Lân quay về Đằng Long phủ.
Thấy hai người quay lại, Triệu Ngọc Thanh nói:
- Đằng Long cốc truyền đến giờ đã có hơn bốn ngàn năm, đến ta tổng cộng có mười một đời, môn hạ đệ tử đều sinh sống ở Băng Nguyên. Hiện nay, tai kiếp khủng khiếp của Băng Nguyên đang đến gần, vì suy nghĩ đến tương lai của Đằng Long cốc, ta dự tính tuyên bố chọn lựa người thừa kế đời cốc chủ kế tiếp để tránh tình hình sau này có đột biến.
Câu này vừa nói ra, mọi người có mặt ở đó chỉ trừ Ngọc Tâm đều biến hẳn sắc mặt, rõ ràng bị lời nói của Triệu Ngọc Thanh làm cho sợ ngây cả người ra.
Hàn Hạc khuôn mặt ngạc nhiên, nghi hoặc nói:
- Sư huynh, huynh hãy còn khỏe mạnh thế này, sao lại có suy nghĩ như vậy?
Phương Mộng Như nói:
- Đại sư huynh, tình thế Băng Nguyên hiện tại phức tạp, chúng ta vẫn còn cần sự lãnh đạo của huynh, sao vào lúc này huynh lại đột nhiên ra quyết định như vậy?
Băng Tuyết lão nhân lên tiếng:
- Sư huynh, lúc này chưa đúng, vạn vạn lần không thể.
Công Dương Thiên Tung, Mã Vũ Đào, Dao Quang, Khiếu Thiên, Giang Thanh Tuyết, Sở Văn Tân, Lâm Phàm, Tân Nguyệt cũng rối rít lên tiếng khuyên bảo, ai cũng hy vọng Triệu Ngọc Thanh không đùa giỡn như vậy.
Đối mặt với lời khuyên và phản đối của mọi người, Triệu Ngọc Thanh tỏ ra rất bình tĩnh, giọng bình thản nói:
- Chuyện này ta đã suy nghĩ qua rồi, mọi người không cần phải nóng nảy như vậy, đợi sau khi ta nói xong rồi mới phát biểu ý kiến cũng chưa muộn. Ý nghĩ của ta rất đơn giản, trước tiên chọn lựa người thừa kế đời cốc chủ kế tiếp, để người đó học tập thật tốt trong thời gian này. Đợi khi thời cơ chín muồi, hoặc là ta có chuyện bất ngờ, thì để cho người đó thừa kế chức vụ cốc chủ, tiếp tục đối kháng với địch nhân đến cùng. Như vậy, ta có thể bỏ đi gánh nặng trong lòng, bỏ hết mọi kiêng kị, quyết một trận cao thấp thật tốt với Ngũ Sắc Thiên Vực.
Câu này vừa nói ra, đại đa số người đều thấy suy tính của Triệu Ngọc Thanh có lý nhất định, vì thế không phản đối nữa. Chỉ có Hàn Hạc, Phương Mộng Như, Băng Tuyết lão nhân thấy có ít nhiều không thỏa, vẫn tiếp tục cố gắng khuyên bảo.
Nhìn ba vị sư đệ, sư muội, Triệu Ngọc Thanh nói:
- Tâm tình của mọi người ta hiểu rõ, nhưng hiện nay tình thế khẩn cấp, ta không thể không sớm có sự chuẩn bị.
Hàn Hạc nói:
- Các đời cốc chủ truyền lại đều phải triệu tập tất cả môn hạ đệ tử có được, mọi người đồng ý chấp nhận mới được. Hiện nay, sư thúc và ba vị trưởng lão đều không có mặt, sư huynh cần phải nghĩ lại.
Triệu Ngọc Thanh nói:
- Quá khứ, việc truyền ngôi cốc chủ đều phải chọn ngày hoàng đạo cát nhật, bởi vì hoàn toàn không có ngoại địch giương mắt hổ nhìn. Hiện nay hạo kiếp của Băng Nguyên đã đến, trong lúc hỗn loạn thì làm sao có thể cứ khư khư giữ nguyên quy tắc được?
Hàn Hạc chần chừ nói:
- Cho dù là như vậy, thân là cốc chủ cũng phải có bản lĩnh hơn người, tu luyện được Đằng Long Cửu Biến mới ổn. Sư huynh lẽ nào lại dự tính đem vị trí cốc chủ truyền cho Tân Nguyệt?
Câu này vừa nói ra, ánh mắt mọi người lập tức tập trung lên Triệu Ngọc Thanh và Tân Nguyệt, chờ đợi bọn họ trả lời. Liếc mọi người, Triệu Ngọc Thanh lắc đầu đáp lại:
- Đằng Long Cửu Biến đã truyền được mười một đời, các đời cốc chủ phải tu luyện được, Tân Nguyệt tuy học thành nhưng lại không phải là chọn lựa thích hợp nhất, vì thế ta sẽ không truyền cho Tân Nguyệt.
Băng Tuyết lão nhân nghi hoặc nói:
- Sư huynh không truyền cho Tân Nguyệt thì dự tính truyền cho ai đây?
Dứt lời, ánh mắt mọi người lại tập trung nhìn lại Triệu Ngọc Thanh, chờ ông trả lời.
Bật cười điềm nhiên, Triệu Ngọc Thanh liếc mọi người, ánh mắt dừng lại ở Lâm Phàm, không nhanh không chậm lên tiếng:
- Vài ngàn năm nay, Đằng Long cốc luôn có một loại tuyệt kỹ không ai luyện thành được, mãi đến hiện nay Lâm Phàm mới phá vỡ được cấm kỵ này, luyện hoàn chỉnh được Phi Long quyết. Vì thế, ta quyết định chọn Lâm Phàm làm người thừa kế Đằng Long cốc đời sau, để Phi Long quyết thay thế cho Đằng Long Cửu Biến dùng ứng phó với tình thế trước mắt.
Dứt lời, tiếng la thất thanh vang lên khắp nơi, mọi người có mặt đều bị quyết định này của Triệu Ngọc Thanh làm cho kinh hãi giật mình.
Lâm Phàm tỉnh táo lại, vội vàng nói:
- Sư tổ, đệ tử tu vi còn thấp kém, không có kinh nghiệm, không đủ sức để nhận trách nhiệm nặng nề này, xin sư tổ hãy thu hồi lại mệnh lệnh đã ban ra.
Băng Tuyết lão nhân khuyên bảo:
- Sư huynh, huynh coi trọng Lâm Phàm như vậy đệ cảm thấy rất an ủi, nhưng dù sao nó hãy mới hai mươi tuổi, còn quá trẻ.
Triệu Ngọc Thanh đáp:
- Ta chỉ tuyển chọn hắn làm người thừa kế, hoàn toàn không yêu cầu hắn phải lập tức tiếp nhận chức vị. Còn về kinh nghiệm và tu vi, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Công Dương Thiên Tung nói:
- Quyết định của cốc chủ khiến người ta kinh hãi, nhưng ta lại vô cùng bội phục, cũng rất coi trọng Lâm Phàm.
Câu này vừa phát ra, lập tức khiến không ít người lên tiếng tán đồng. Điều này khiến Lâm Phàm hơi lo lắng, một lòng muốn Triệu Ngọc Thanh thu lại mệnh lệnh, nhưng xem ra dường như đại cục đã định rồi.
Hàn Hạc vẻ mặt kỳ dị, liếc thấy Từ Tĩnh có ánh mắt đầy vẻ thất vọng, trong lòng không khỏi cảm thấy tiếc nuối. Phương Mộng Như vẻ mặt bình tĩnh, đối với việc chọn Lâm Phàm của Triệu Ngọc Thanh thì bà dường như không kinh ngạc, tựa hồ đã sớm biết rồi. Thiên Lân và Tân Nguyệt im lặng mỉm cười, hai người đã sớm đoán được kết quả, trong lòng đều cảm thấy rất mừng cho Lâm Phàm. Linh Hoa kích động không thôi, nàng không thể nào tưởng tượng được sư tổ lại bất ngờ chọn lựa Lâm Phàm làm người thừa kế cốc chủ. Còn lại những người khác, ngoại trừ Từ Tĩnh hơi thất vọng ra, đại đa số người đều hết sức kinh ngạc, rõ ràng kết quả này quá đột ngột.
Phất tay, Triệu Ngọc Thanh ra dấu mọi người im lặng, kêu Lâm Phàm đến bên mình, vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Bắt đầu từ bây giờ trở đi, vai con gánh vác vận mệnh của Đằng Long cốc, sau này phải nỗ lực học tập cho tốt, đạt được cả tài và đức, làm một người hữu dụng, vì hòa bình của Băng Nguyên thì không tiếc điều gì. Lỗ mãng hay kích động là đại kỵ của binh gia, sau này con phải luôn luôn nhớ kỹ trong lòng, không được hành động theo cảm tình, phải lấy đại cục làm trọng.
Lâm Phàm trong lòng biết không thể từ chối, lập tức nghiêm mặt nói:
- Sư tổ yên tâm, đệ tử thề với trời sẽ vì hòa bình của Băng Nguyên mà cống hiến sức lực cả đời.
Triệu Ngọc Thanh vui mừng nói:
- Trong thời gian ngắn này, con trước tiên hãy theo Tứ sư thúc tổ của con để học tập mưu lược. Đợi khi rảnh rỗi ta sẽ chỉ điểm cho con một số kiến thức chuẩn bị.
Lâm Phàm cung kính nói:
- Đệ tử hiểu rõ, đệ tử sẽ tận hết sức lực.
Triệu Ngọc Thanh nói:
- Được, chuyện này đến đây là được rồi. Ngoại trừ những người phụ trách phòng ngự ra, mọi người có thể tự mình sắp xếp thời gian còn lại.
Nghe vậy, mọi người ai nấy làm việc của mình, đa số đều tiến lên chúc mừng Lâm Phàm, chúc mừng hắn trở thành người thừa kế ngôi vị cốc chủ đời kế tiếp. Từ đó, Lâm Phàm trở thành trung tâm của mọi người, địa vị thoáng cái đã tăng lên vài lần, trở thành chủ đều bàn luận trung tâm của mọi người.
Tiết Phong đi đến trước mặt Lâm Phàm, dùng sức vỗ vỗ vai hắn, cười nói:
- Cung hỉ huynh, huynh phải nỗ lực nhiều hơn đó.
Lâm Phàm nghiêm mặt nói:
- Yên tâm, ta sẽ không để cho huynh coi thường mình.
Tiết Phong cười cười, thần sắc có vẻ hơi quái dị, mơ hồ toát ra mấy phần tang thương.
Đợi Tiết Phong đi rồi, Thiên Lân, Tân Nguyệt, Vũ Điệp ba người đến bên Lâm Phàm, Thiên Lân mở miệng nói trước:
- Biết thì phải gánh vác, ngươi có được thân phận mới rồi, cũng có trách nhiệm mới, sau này phải nỗ lực hơn nhiều.
Lâm Phàm đáp:
- Ta sẽ tranh thủ vượt qua ngươi.
Thiên Lân cười nói:
- Thế thì không dễ dàng đâu, ngươi phải nỗ lực từng giờ từng khắc.
Tân Nguyệt nói:
- Lâm Phàm, chúc mừng đệ.
Vũ Điệp lên tiếng:
- Hiện nay kiếp nạn đến gần, trách nhiệm trên vai huynh không hề nhẹ.
Lâm Phàm nhìn hai cô, khẽ nói:
- Đa tạ, ta sẽ tận hết sức lực.
Tân Nguyệt liếc Linh Hoa cách vài thước, nói với Lâm Phàm:
- Lời chúc phúc cuối cùng còn phải để cho người kích động nhất. Chúng ta không tiện quấy nhiễu các đệ nên đi trước đây. Cáo từ.
Dứt lời, Tân Nguyệt xoay người cùng với Vũ Điệp nhẹ nhàng bước đi, kéo cả Thiên Lân cùng đi.
Lâm Phàm có phần cảm xúc rất nhiều, liếc Linh Hoa ở bên cạnh, trong mắt hai người đều đầy vẻ kích động.
Ngày hôm nay đối với Lâm Phàm là một ngày đặc biệt, hắn từ một đệ tử đời thứ ba thoáng cái đã nhảy lên thành người thừa kế vị trí cốc chủ, biến hóa trong thời gian này quá đột nhiên, thế cho nên hắn cảm thấy đó như một giấc mộng hư ảo mà không chân thật. Nhưng mà, thế sự như nước cờ biến ảo bất định. Lâm Phàm mặc dù không tình nguyện tiếp nhận chuyện này lắm, nhưng định mệnh sắp sẵn thì hắn không cách gì thay đổi được, chỉ có thể đi theo con đường đã được định sẵn mà thôi. Còn đối với kết cục, Lâm Phàm chưa từng để ý đến, cái hắn muốn chỉ là bùng nổ một trận thật vĩ đại, chỉ cầu không thẹn với lương tâm mà thôi.
- Sư huynh, nếu sư phụ còn, sư phụ sẽ cảm thấy kiêu hãnh, cao hứng vì huynh.
Mắt rưng rưng, Linh Hoa kích động vô cùng.
Lâm Phàm có chút u buồn, khẽ than:
- Ta còn chưa từng đi bái tế sư phụ, ta thật sự thẹn trong lòng.
Linh Hoa đáp:
- Chúng ta có thể đi ngay bây giờ, muội muốn sư phụ biết được chuyện này để cảm thấy an ủi nơi chín suối.
Lâm Phàm hơi vui mừng, gật đầu đáp:
- Được, chúng ta cùng đi bái tế sư phụ, cùng với thằng mập và Thảo Nhân Hiềm.
Linh Hoa không bàn gì thêm, hai người lập tức rồi khỏi Đằng Long phủ đi bái tế ân sư.
-------------
Đứng bên vực sâu, Ngọc Tâm vẻ mặt bình tĩnh, nàng bản tính lạnh lùng đến giờ cũng không hề thay đổi, khiến người ta không nhìn ra được tâm tư của nàng.
Thiên Lân chầm chậm bước đến, nhẹ nhàng nói:
- Đang suy nghĩ chuyện gì?
Ngọc Tâm nghiêng đầu nhìn Thiên Lân, điềm nhiên trả lời:
- Ta đang nghĩ, lúc nào ta phải rời khỏi đây.
Thiên Lân đáp:
- Ở nơi này, mọi người đều rất hoan nghênh nàng, hà tất phải nóng nảy rời đi?
Ngọc Tâm đáp:
- Ta không thuộc về nơi này, ta có định mệnh của ta.
Thiên Lân cười trả lời:
- Cho dù phải đi, cũng không nên nóng nảy nhất thời.
Ngọc Tâm không đáp, trầm ngâm một lúc rồi đột nhiên hỏi lại:
- Họ đâu rồi?
Thiên Lân khẽ động tròng mắt, nhẹ nhàng nói:
- Bọn họ? Nàng nói Tân Nguyệt và Vũ Điệp chăng? Bọn họ ai có chuyện nấy, để ta đến đây bồi tiếp nàng, dẫn nàng đi dạo quanh khắp nơi.
Ngọc Tâm liếc Thiên Lân, ánh mắt hơi kỳ dị, điềm nhiên đáp:
- Ngươi phải tìm thời gian bồi tiếp các nàng.
Thiên Lân trong lòng thoáng nghi hoặc, không hiểu được ẩn ý trong câu nói của Ngọc Tâm, cẩn thận vô cùng nói lại:
- Ta bây giờ phải làm là tìm thêm thời gian để bồi tiếp nàng.
Ngọc Tâm nhìn Thiên Lân, tâm tình phức tạp vô cùng.
Lần này đến Đằng Long cốc khiến nàng thu được thêm không ít chuyện liên quan đến Thiên Lân. Trong đó, Tân Nguyệt, Vũ Điệp, Lâm Y Tuyết có ở đó khiến trong lòng Ngọc Tâm có một loại thất vọng không biết tên, chìm vào một tâm tình trước nay chưa từng có. Ngọc Tâm từ nhỏ đơn thuần, không hiểu được chuyện này thế nào, trong lòng mâu thuẫn vô cùng.
Thiên Lân thấy nàng không nói, vội vàng hỏi:
- Nàng sao vậy, dường như có tâm sự?
Ngọc Tâm nghe vậy giật mình, ánh mắt cổ quái nhìn Thiên Lân u oán nói:
- Giữa ta và ngươi còn có được bao nhiêu thời gian?
Thiên Lân vừa nghe, cười đáp:
- Trời đất trường cửu, vô cùng vô tận. Nàng hà tất phải lo lắng chuyện này.
Ngọc Tâm khẽ lẩm bẩm:
- Trời đất trường cửu chỉ là truyền thuyết mà thôi.
Thấy Ngọc Tâm lo lắng chuyện này, Thiên Lân kéo bàn tay nhỏ của Ngọc Tâm, nhìn thẳng vào trong mắt nàng, nghiêm túc nói:
- Nhìn vào trong mắt ta, nó sẽ nói cho nàng biết thế nào trời đất trường cửu, mãi không thay đổi.
Ngọc Tâm nghe vậy chấn động, đôi mắt sáng rỡ nhìn vào trong mắt Thiên Lân, từ đó thấy được tình yêu nồng đậm, ái ý miên man, điều này khiến nàng lập tức quên hết mọi thứ, chìm đắm vào trong thế giới tình yêu đó, không hề muốn tỉnh giấc lại.
Thời gian, tại lúc này phảng phất như dừng lại.
Thiên Lân và Ngọc Tâm nhìn vào mắt nhau, hai người ai cũng không hề nói gì, tình yêu nồng nàng truyền trong ánh mắt, ngập đầy trong lòng của cả hai. Bốn bề, một vùng yên tĩnh, ngoại trừ tình yêu nồng đậm, chỉ còn lại ấm áp miên man khiến người ta hệt như ở trong một đại dương tình ái vậy. Ánh mắt giao nhau, sợi tình quấn quít, dung nhan như vẽ dừng lại ở nơi này. Tình yêu âm thầm, tương tư bất tận, gặp gỡ định mệnh, hai lòng thành một.
Thời khắc này, tình cảnh này, Thiên Lân và Ngọc Tâm mê đắm trong đó, mãi đến một lúc lâu sau, Ngọc Tâm mới dần dần tỉnh táo lại.
Cười thật nhợt nhạt, Ngọc Tâm để lộ vẻ tuyệt mỹ, khẽ lẩm bẩm:
- Một cái nhìn vạn năm, tình này trường tồn. Chân trời góc biển, chỉ sát na trở thành vĩnh hằng.
Thiên Lân nhìn Ngọc Tâm cười nhợt nhạt, vẻ mặt lộ si mê, thề hứa:
- Ngọc Tâm, nàng thật là đẹp. Nếu như nàng chịu cười thường xuyên, đảm bảo vạn vật cũng thất sắc.
Ngọc Tâm nghe vậy, khuôn mặt tuyệt đẹp mờ hiện một chút vui mừng nhàn nhạt, khẽ lẩm bẩm:
- Cười do lòng sinh ra, duyên do trời định sẵn. Ta lòng như nước, chỉ là dài và cô độc.
Thiên Lân vừa nghe liền giật mình tỉnh lại, nghiêm mặt nói:
- Yên tâm, bắt đầu từ bây giờ, ta sẽ khiến nàng sống trong hoàn cảnh hạnh phúc, cũng không hề cảm thụ chút cô đơn nào nữa.
Ngọc Tâm không nói, đôi mắt sáng rỡ nhìn Thiên Lân, mơ hồ có vài phần chờ đợi.
Thiên Lân phát hiện được tình hình này, lập tức kéo lấy bàn tay bé nhỏ của Ngọc Tâm, vừa bay ra ngoài vừa cười nói:
- Đi, ta dẫn nàng đi xem qua cảnh sắc của Đằng Long cốc, đảm bảo nàng sẽ thích nơi này.
Hình bóng loáng cái, đã đi xa, chỉ còn lại thanh âm phiêu tán ở trong không khí, mô tả được chuyện đã phát sinh nơi này ….

Truyện cùng chuyên mục