Tinh Giới

Chương 132: Thế giới tinh tạp



Lâm Thiên trả lời:
[Ha ha, không có gì, bây giờ có nói Dao nhi cũng không hiểu, vui vẻ là tốt rồi.]
Hai người cứ gửi tin nhắn qua lại mãi đến ba mươi tin mới dừng. Lâm Thiên ra khỏi phòng ngủ tìm góc vắng người, lòng máy động xuất hiện trong không gian Tinh Giới. Lâm Thiên rất muốn nhanh chóng giải quyết chuyện Lâm gia nhưng những thế gia này năng lực không nhỏ, hắn cảm thấy tu vi thiên giai sơ giai như mình không đủ nội tình. Lâm Thiên cần cố gắng lăn lộn thêm một đoạn thời gian, đến đại viên mãn thiên giai rồi mới tính.
Vào không gian Tinh Giới, Dương Tuyết, Dương Thi chạy tới ngay.
Lâm Thiên nghĩ đã lâu không mang hai nàng ra ngoài, mở miệng nói:
– Thi nhi, Tuyết nhi có muốn đến thế giới kia của mình xem không?
Dương Tuyết reo lên:
– Tốt tốt!
Giây sau Dương Tuyết thè lưỡi nói:
– Tuy chỗ này sống rất thoải mái nhưng hơi chán, Lâm đại ca không thể luôn luôn cùng chúng ta.
Lâm Thiên nói:
– Rồi rồi, tha cho các nàng. Chúng ta đi thế giới Tinh Giới đi, hy vọng trật tự bên kia đã tốt rồi.
Lâm Thiên cùng Dương Thi, Dương Tuyết biến mất trong không gian Tinh Giới.
Tận thế, không, hiện tại đã không thể nói là tận thế. Sau khi tiêu diệt tang thi, trải qua nhiều náo động, bây giờ trật tự xã hội đã bước đầu được xây dựng lại. Nhưng náo động mới đã bắt đầu. Trước tận thế trên thế giới có bảy, tám mươi ức nhân khẩu, sau tận thế toàn thế giới chỉ còn hơn năm ức người. Có một số quốc gia vì số lượng nhân khẩu quá ít mà đối mặt số phận mất nước.
Thói hư tật xấu của nhân loại vẫn còn lan tràn sau khi tang thi bị tiêu diệt. Hơn năm ức nhân khẩu về mặt vật tư dư sức đầy đủ, nhưng không thể tránh khỏi chiến trường xảy ra. Nước nhỏ gần nước lớn bị nuốt, số lượng nhân loại vẫn tiếp tục giảm bớt.
Nhóm Lâm Thiên xuất hiện trong bóng ma một góc đường, thành phố vốn chỉ nghe tiếng tang thi kêu gào hiện giờ có tiếng xe hơi chạy. Bước ra từ bóng tối nhìn xe tới lui, hốc mắt Dương Tuyết, Dương Thi ướt nước.
Dương Thi khẽ nói:
– Tốt quá, mọi thứ đều trở về như cũ.
Lâm Thiên xem xét bốn phía, tuy trên đường có xe hơi nhưng không nhiều. Trong một cửa hàng ven đường đang mở TV, bên trong là các tin tức trưng binh.
– Đánh tới đánh lui, vi cái gì?
Lâm Thiên thầm cười nhạt:
– Chút quyền thế đó thật khiến người lưu luyến vậy sao!?
Thanh âm từ TV khiến Lâm Thiên ngây người.
– Theo tin tức mới nhất, Dương Kính Thủ đồng chí xuất nhâm tổng tư lệnh quân khu Đông Nam, dưới đây là tin tường tận...
Lâm Thiên thầm nghĩ:
– Dương Kính Thủ xuất nhâm tổng tư lệnh quân khu Đông Nam? Đây là tin tốt, có hắn che chở thì ngày thường Thi nhi, Tuyết nhi ở trong này cũng an toàn.
Để Dương Tuyết, Dương Thi ở mãi trong không gian Tinh Giới khiến Lâm Thiên cảm thấy mình rất ích kỷ.
Lâm Thiên hỏi:
– Thi nhi, Tuyết nhi, lúc bình thường các nàng có muốn sống ở đây không?
Dương Thi, Dương Tuyết cùng lắc đầu:
– Không muốn, không muốn!
Lâm Thiên kinh ngạc hỏi:
– Tại sao? Tuy chỗ này hiện tại hơi loạn nhưng thực lực của các nàng mạnh hơn người bình thường nhiều, đến lúc đó kêu Dương Kính Thủ trông chừng một chút thì vấn đề an toàn của hai người không đáng lo.
Dương Tuyết kéo tay Lâm Thiên:
– Tốc độ chảy thời gian chỗ này gấp bốn lần không gian Tinh Giới. Trong không gian Tinh Giới thì một ngày chúng ta được gặp Lâm đại ca, nhưng ở đây có lẽ mười ngày, nửa tháng cũng không được gặp Lâm đại ca một lần. Lâm đại ca, chúng ta không muốn ở lại đây!
Lâm Thiên nhíu mày nói:
– Nhưng Thi nhi, Tuyết nhi cứ ở lại chỗ nhỏ bé không gian Tinh Giới mãi cũng không tốt.
Dương Thi nói:
– Lâm đại ca, hiện tại không gian Tinh Giới không nhỏ, thực lực của Lâm đại ca tăng lên thì nó sẽ càng lớn. Nếu được thì Lâm đại ca cho chúng ta một phần công pháp tu luyện đi, chúng ta không muốn làm bình hoa, hơn nữa tu luyện cũng có thể tiêu phí thời gian.
Lâm Thiên hít sâu, nói:
– Hiểu rồi, ta mang các nàng đi chơi vài ngày, cách một đoạn thời gian sẽ dẫn các nàng ra chơi.
Dương Tuyết, Dương Thi gật đầu ngay.
Tang thi mới được thanh trừ gần đây, nhiều thứ trong thành phố còn chờ tu sửa lại mới có thể sử dụng, nhưng trong công viên là nơi thích hợp vui chơi. Ít người, yên tĩnh, những hoa cỏ cây cối không bị tang thi phá hoại.
Trong hồ công viên, Dương Tuyết đứng ở đầu cầu cười tươi rói:
– Hi hi, thật tốt, lâu rồi không chèo thuyền!
Chớp mắt hai ngày qua đi, Dương Thi, Dương Tuyết chơi đủ lại nhớ thời gian thoải mái bình tĩnh trong không gian Tinh Giới, hai người trở về.
Lâm Thiên bảo đảm:
– Thi nhi, Tuyết nhi yên tâm, ta nhất định sẽ nhanh chóng tìm được công pháp tu luyện cho hai nàng.
Dương Tuyết, Dương Thi cần công pháp, Ngụy Phong cần, Chu Dao cũng cần công pháp. Lâm Thiên ngẫm nghĩ, sự việc hơi nhiều.
Lâm Thiên hỏi:
– Tiểu Linh, còn bao lâu nữa ta mới có thể nâng cao thực lực? Sau khi nâng cao rồi có thể vào trong thế giới tu chân đúng không?
Tiểu Linh đập cánh xuất hiện trước mặt Lâm Thiên:
– Chủ nhân, còn cần nửa tháng, nếu trong thế giới Tinh Giới thì chỉ cần bốn ngày bên ngoài, sau khi nâng cao thực lực có thể vào thế giới tu chân. Hiện giờ chủ nhân có nhiều giới lực, bình thường sẽ không xảy ra chuyện lớn nhưng với thực lực đại viên mãn thiên giai, chủ nhân cho rằng sẽ tìm được công pháp tốt trong đó sao?
Lâm Thiên cười khổ nói:
– Đừng nói là đại viên mãn thiên giai, xem như là Kim Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ e rằng yếu đến tội trong đó.
– Chủ nhân nói đúng, Kim Đan kỳ rất yếu. Nguyên Anh kỳ trong một số môn phái nhỏ coi như cao thủ, nhưng trong đại môn phái thì chỉ là đệ tử bối phận thấp.
Một người chưa đến Kim Đan kỳ mà muốn lấy công pháp siêu đẳng trong thế giới tu chân, không chỉ một bộ mà tới ba bộ công pháp, Lâm Thiên nghĩ bằng đầu gối cũng biết khó khăn cỡ nào.
Lâm Thiên chửi thầm:
– Bà nội nó, càng biết nhiều càng cảm giác mình thật nhỏ bé!
Lâm Thiên nói:
– Tiểu Linh, còn có thế giới tinh tạp đúng không? Cho Tiểu Linh chọn một cái, ta đi giải sầu.
Tiểu Linh nói:
– Vâng thưa chủ nhân. Thế giới tinh tạp là thế giới rất kỳ diệu, tin tưởng chủ nhân sẽ thích.
Giây sau Lâm Thiên biến mất trong không gian Tinh Giới.

Truyện cùng chuyên mục