Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác

Chương 2: Bị Bắt Đi



“T-tôi… Anh…” Tiêu Linh nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ của anh thì lắp bắp, quên cả việc cần nói.
Hoắc Tư Thần né người sang bên cạnh, lạnh lùng nói:
“Tránh ra.”
Anh không thích phụ nữ chủ động chạm vào người mình, đặc biệt là một người phụ nữ quê mùa như người trước mắt. Phía sau anh là trợ lý kiêm thư ký riêng, thấy thế đưa tay chặn Tiêu Linh lại rồi nói:
“Phiền cô tránh ra.”
Thấy Hoắc Tư Thần xoay bước rời đi, bản thân thì bị chặn lại, Tiêu Linh gấp gáp nói:
“Tôi có thai rồi, là con của anh!”
Cả đám người đều hết hồn quay sang nhìn cô, đều nghĩ rằng cô thần kinh, đầu óc có vấn đề. Hoắc tổng là ai? Mà cô ta là ai? Nhìn cách ăn mặc của họ đã thấy không ăn nhập gì với nhau rồi.
Hoắc Tư Thần nhàn nhạt quét mắt nhìn khuôn mặt thanh thuần của cô, mặc dù cũng hợp khẩu vị của anh, nhưng anh sẽ không đói quá mà ăn quàng. Anh nói:
“Cô có biết mình nói gì không?”
Ánh mắt của anh làm cô hơi run: “Có, chính là… sự thật.”
Sau hai ngày suy nghĩ, cô biết mình không muốn mất đứa bé. Đó là con của cô. Đó là một sinh mạng.
Hoắc Tư Thần phất tay để bảo vệ chặn cô ở bên ngoài rồi nói:
“Chó mèo gì cũng xuất hiện trước cửa công ty được, các người không muốn tiếp tục công việc này nữa?”
Nhìn thái độ của anh, rõ ràng là không tin, cũng chẳng quan tâm đến Tiêu Linh chút nào. Cô còn chưa kịp nói thêm gì đã bị bảo vệ hung dữ đẩy ra xa, vì tránh cho ảnh hưởng đứa bé, cô không thể không lui lại.
Cô thất vọng gọi tên anh: “Hoắc Tư Thần, nó thật sự là con anh!”
Mỗi ngày không biết có bao nhiêu kẻ chạy đến tìm Hoắc tổng, phụ nữ nằm dưới thân anh ta vô cùng nhiều. Chỉ là người như anh ta, chắc chắn sẽ vô cùng cẩn thận trong việc phòng tránh.
Không ai nguyện tin tưởng Tiêu Linh - một người phụ nữ quá đỗi bình thường sẽ lọt vào mắt xanh của Hoắc Tư Thần.
Tiêu Linh sững sờ đứng trong gió lạnh, không biết phải làm gì tiếp theo. Thử nghe lời Thanh Thanh, nói cho Hoắc Tư Thần biết trong bụng cô mang cốt nhục của anh, nhưng kết quả lại không như mong đợi. Cô chờ mong gì? Một bước lên trời hay sao?
Tiêu Linh đưa tay sờ bụng mình, cười tự giễu:
“Mày đúng là đánh giá cao bản thân quá.”
Cô chẳng qua là một người phụ nữ vô tình trèo lên giường của Hoắc Tư Thần, là ngoài ý muốn chứ không phải hai người tình nguyện. Vậy nên, cô chỉ có thể trách bản thân ngu ngốc để mang thai mà thôi.
Bây giờ không thể nói cho gia đình biết, không có bạn trai, một mình cô định nuôi đứa bé này ư? Tiêu Linh đột nhiên mất phương hướng vào tương lai.
Về đến nhà, Tiêu Linh mệt mỏi khép mắt lại, nằm trên giường và cuộn người trong chăn. Cô chưa bao giờ tuyệt vọng như hiện tại. Vô tình ngủ với người lạ rồi mang thai, quá ngu ngốc, quá buồn cười. Người ta còn chẳng biết đến sự tồn tại của cô, cũng không nhớ gì về đêm đó.
Nước mắt nhỏ xuống giường, Tiêu Linh đưa tay lau vội đi. Cô quyết định sẽ làm mẹ đơn thân. Tiền lương mà công ty cũ nợ cô đã trả hết, cô có thể đóng tiền nhà rồi, còn dư ra một chút chắc sẽ đủ cho cô sống hết tháng này. Nhưng có thêm đứa nhỏ thì không còn một mình, cô phải tính toán cẩn thận hơn.
Mấy ngày sau, Tiêu Linh đã dần chấp nhận sự thật rằng bản thân sắp phải một mình sinh con ở nơi xa lạ này. Gia đình cô ở quê, còn cô thì lên thành phố làm việc và gửi tiền về, tháng này túng thiếu cũng phải trích ra một phần ba gửi cho bố mẹ. Vậy nên, cô làm việc rất khổ cực.
Vì từ chối ngủ cùng giám đốc mà bị công ty cũ sa thải, nực cười không? Tiêu Linh thở dài, đứng trên vỉa hè phát tờ rơi để kiếm thêm thu nhập.
“Cô là Tiêu Linh?” Một người phụ nữ trung niên xinh đẹp cao quý không biết lúc nào đã xuất hiện gần chỗ Tiêu Linh, cất giọng hỏi.
“A? Vâng, đúng vậy.” Tiêu Linh tò mò nhìn bà. “Bác quen cháu ạ?”
“Không quen. Nhưng vài ngày trước cô đã đứng trước cửa công ty MR nói rằng mình mang thai con của Hoắc Tư Thần?” Bà ta liếc mắt nhìn cô một lượt, làm Tiêu Linh hơi sởn da gà.
“Chuyện đó…” Tiêu Linh đột nhiên nghĩ đến việc bị đám người nhà giàu này chú ý, sẽ bắt cô phá thai, vội giấu nhẹm đi. “Không có, là do nhầm lẫn.”
Người phụ nữ cong môi cười với cô:
“Vậy sao? Có nhầm lẫn hay không, đợi sinh đứa bé ra thì biết.”
Tiêu Linh có dự cảm không lành, vội cầm chặt xấp tờ rơi rồi xoay người định bỏ chạy. Đúng lúc cô cất bước, một đám người cao lớn vây quanh lấy cô.
“Mang cô ta về, cẩn thận một chút, biết đâu được trong bụng cô ta là cháu trai nhà họ Hoắc.”
Tiêu Linh nghe người phụ nữ kia nói thế, không biết bà ta định làm gì, cả người cô lạnh toát. Đây là kẻ thù của Hoắc Tư Thần hay sao? Hay là mẹ của vị hôn thê trong truyền thuyết của anh ta?

Truyện cùng chuyên mục