Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác

Chương 53: Mệt Mỏi



Bốn tháng trước.
Sau khi Tiêu Linh rời khỏi anh, Hoắc Tư Thần cảm giác tim mình như bị khoét một lỗ trống. Sự trống rỗng này thậm chí lan rộng đến linh hồn, khiến cả người anh có chút đờ đẫn, công việc ở công ty cũng bị trễ nãi nhiều.
Mẹ anh cũng không khuyên được anh, bởi vì anh không tin với tài lực của mình lại không tìm được! Nhưng sự thật phũ phàng, anh đã mất dấu cô từ ngày đó, tất cả đều tại Hàn gia nhúng mũi vào chuyện này.
Mặc dù anh rất hận Tiêu Linh vì lừa dối anh, nhưng anh càng hận cô hơn vì dám không nghe lời anh, vẫn muốn giữ lại đứa trẻ ấy. Đây là đang chạm vào uy nghiêm của Hoắc gia!
Hoắc Tư Thần gọi điện thoại cho Mặc Phong, lạnh lùng hỏi:
“Đến đâu rồi?”
“Còn thiếu một chút, nhân chứng cuối cùng là nhân chứng quan trọng nhất vì bị chấn thương tâm lý nên rất khó thuyết phục cô ấy ra tòa làm chứng.” Mặc Phong hiếm khi trở nên nghiêm túc, hắn nhìn về phía cô gái đối diện, thấy cô sợ hãi co vào trong góc thì thở dài một hơi. “Chỉ sợ không thể gấp gáp được, phía cậu thế nào?”
“Đã thu thập đủ vật chứng, phục dựng đoạn phim thành công rồi, chỉ chờ phía cậu nữa thôi.”
Hoắc Tư Thần bỏ ra bốn năm để tìm kiếm và thu thập những chứng cứ chỉ ra Hàn gia mưu hại cha mình, nhưng nhân chứng cuối cùng - cô gái vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện của Hàn gia đã suýt chết thảm nên bị chướng ngại tâm lý. Cô ấy đến giờ còn chưa hồi phục, mấy năm nay anh phải bỏ ra một số tiền lớn mời các bác sĩ tâm lý nổi tiếng đến hỗ trợ cho cô ấy chữa bệnh, nhưng rất khó. Thật không biết cô ấy đã trải qua chuyện gì để qua bốn năm vẫn còn sợ gặp người ngoài như vậy.
Lúc cơ thể Hoắc Tư Thần mệt mỏi nhất lại là lúc anh tỉnh táo nhất. Anh muốn Hàn gia trả giá đắt vì đã dám động vào Hoắc gia, và động vào người phụ nữ của anh. Nếu ngày đó Hàn Tuyết không cản trở thì hiện tại anh đã sớm tìm được Tiêu Linh rồi, nào có tuyệt vọng đến nỗi ngủ không yên ổn.
Đêm đến, Hoắc Tư Thần một mình nằm trên chiếc giường king size, bên cạnh vắng bóng một người khiến căn phòng trở nên yên tĩnh quỷ dị.
Anh đột nhiên rất nhớ Tiêu Linh… Nhắm mắt lại, trong đầu Hoắc Tư Thần không ngừng hiện ra khuôn mặt tươi cười của cô, khuôn mặt xấu hổ khi bị anh trêu, vẻ tức giận lại không nói được lời nào của cô, tất cả đều như mới hôm qua.
Không ngủ được. Một ngày nữa lại qua, anh vẫn không ngủ được.
Hoắc Tư Thần xuống giường tìm thuốc ngủ, gần đây nếu không uống thuốc thì anh đều thức trắng, đến khi mệt mỏi thiếp đi ở công ty thì lại mơ thấy Tiêu Linh. Chuyện này khiến anh gặp không ít phiền toái khi nói chuyện với đối tác của công ty, bởi vì anh không tập trung nổi.
Anh đưa tay day day trán, đột nhiên nghe được thư ký ở bên ngoài gọi anh:
“Hoắc tổng, Hàn tiểu thư đến tìm.”
Ánh mắt của Hoắc Tư Thần trở nên lạnh lẽo như mang theo dao nhọn, nhưng biết chưa phải lúc, anh đành nhẫn nhịn.
Hàn Tuyết làm như chưa có chuyện gì xảy ra, mang bữa trưa đến cho anh ăn, cười nói:
“Em lại đến thăm anh đây, nghe nói dạo này anh rất bận, không ăn uống gì cả, như vậy không tốt chút nào đâu.”
“Không cần.” Hoắc Tư Thần đáp cụt ngủn.
Hàn Tuyết đi đến bên bàn làm việc của anh, đặt túi thức ăn xuống và ra vẻ tủi thân:
“Em đã chuẩn bị cả buổi đó, anh ăn chút thôi cũng không được sao?”
“Tôi nói không cần.”
Hoắc Tư Thần có hơi mất kiên nhẫn khi đối mặt với người phụ nữ giả tạo này. Anh rất mệt, không dư thời gian đẩy đưa với cô ta.
Hàn Tuyết nhíu mày, từ khi con nhỏ họ Tiêu kia đi thì Hoắc Tư Thần luôn xa cách với cô ta như vậy, điều này chứng tỏ anh đã nghi ngờ vụ việc vừa rồi liên quan đến cô ta.
“Anh đừng quên lễ đính hôn của chúng ta vào tuần sau đấy.”
Người phụ nữ đứng lên, để cơm trưa lại rồi rời đi.
Cửa phòng đóng lại, Hoắc Tư Thần mới gọi thư ký vào phòng. Nhìn túi thức ăn trên bàn, anh cảm giác như một trò đùa.
Thư ký biết trạng thái mấy ngày này của anh không tốt nên không dám nói nhiều, vừa vào đã khép nép ở một bên chờ lệnh. Hoắc Tư Thần chỉ túi thức ăn đẹp mắt bên cạnh bàn, nói:
“Đem thứ này vứt đi, vứt xa một chút.”
Càng nhìn càng thấy khó chịu!
“Vâng.” Thư ký hiểu ý đem thứ kia ra khỏi phòng, lúc rời đi, len lén nhìn sắc mặt của Hoắc tổng thêm lần nữa mới thôi.
Giữa đầu chân mày là sự phiền muộn khó tả, mặt mày âm trầm, cả ngày đều trong trạng thái bực dọc. Còn đâu Hoắc tổng phong thái đĩnh đạc, đối mặt với khó khăn không hề đổi sắc mặt nữa? Sự bình tĩnh của anh đã mất, sự kiên nhẫn trên người anh cũng đều bị Hàn gia mài mòn cả rồi. Chút lý trí cuối cùng níu giữ anh lại, không cho phép anh ra tay khi cơ hội còn chưa chín mùi, nếu không, vừa rồi Hàn Tuyết đã bị anh cho người ném ra khỏi công ty.
Anh đưa tay đỡ trán, cảm giác đau nhức bủa vây lấy anh. Anh đưa tay ấn điện thoại, gọi bác sĩ riêng đến công ty:
“Bác sĩ Tô, chú ghé qua công ty tôi một lát.”
Cứ tiếp tục như vậy, anh sợ mình sẽ không chống đỡ nổi đến ngày lễ đính hôn vào tuần sau.

Truyện cùng chuyên mục