Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác

Chương 60: Phiên Bản Thu Nhỏ Của Hoắc Tư Thần



Vừa đến thành phố M, hai người lập tức tìm khách sạn đã đặt mà nghỉ ngơi. Hoắc Tư Thần hẹn gặp đối tác vào ngày mốt, vậy nên họ có thể đi xung quanh tham thú nếu thích, vẫn còn dư rất nhiều thời gian.
Mặc Phong thì không cần nói nữa, vừa ngủ một giấc tỉnh dậy liền chạy ra ngoài, nói muốn đi mua đồ ăn ngon.
Hoắc Tư Thần không thể không gọi cho cậu ta, hỏi:
“Giờ đang ở đâu?”
“Ử?” Mặc Phong vừa ăn vừa nói. “Một quán ăn ven biển gần khách sạn, tôi nói… ực, nơi này đồ ăn thật sự vô cùng ngon. Ây da, chết rồi, Tư Thần, tôi vừa đụng ngã một đứa trẻ, không nói nữa, cậu mau đến đây ăn thử đi nhá, nhanh lên.”
Mặc Phong hoảng hốt đọc địa chỉ cho bạn tốt rồi ngồi xổm xuống, trong lúc không chú ý, hắn đã làm một bé gái té ngã. Mà đứa trẻ này chỉ tầm hai tuổi, dáng vẻ phấn nộn tròn tròn vô cùng đáng yêu. Thật ra nói hắn đụng vào cô bé cũng không đúng lắm, mà vừa rồi chính cô bé này chạy thẳng tới rồi tông vào chân hắn, kế tiếp là bật ngửa ra đất.
Đứa nhỏ khóc òa lên giữa chốn đông người, làm Mặc Phong lúng túng ngồi xuống dỗ dành:
“Ây da đừng khóc, bé con, ngoan ngoan, chú xin lỗi, cháu đừng khóc nữa.”
“Oa oa… Mẹ ơi…”
Mặc Phong chịu chết với con nít, hắn bối rối nói:
“Nín đi, ngoan, chú mua kẹo bông cho cháu ăn nhé, đừng khóc, nào nào.”
Đứa trẻ nghe tới kẹo bông thì sụt sịt không khóc nữa, mặt mũi tèm lem nhìn hắn, cái vẻ đáng yêu này làm tim hắn như nhũn ra. Hắn nhìn cô bé một lúc lâu, mãi cho đến khi con bé mếu máo vừa rớt nước mắt vừa nói:
“Kẹo bông.”
“À ừ, kẹo bông, chú mua cho cháu.”
Mặc Phong đứng lên nhìn quanh quẩn, không thấy chỗ này có kẹo bông, hắn lại cúi xuống hỏi:
“Cha mẹ của cháu đâu?”
Cô bé ngơ ngác nhìn quanh, sau đó lại sụt sịt chuẩn bị khóc nữa. May sao đúng lúc này Hoắc Tư Thần đi đến, Mặc Phong nhanh tay ôm con bé lên rồi đẩy qua cho Hoắc Tư Thần, miệng hô hào:
“Tôi đi mua kẹo bông, cậu trông con bé giúp tôi!”
Nói xong vác chân lên cổ chạy vèo đi, bỏ lại Hoắc Tư Thần ngơ ngác cùng một bé gái mặt mũi lấm lem. Kỳ lạ là, sau khi được Hoắc Tư Thần ôm thì con bé không khóc nữa. Anh đoán được chắc đứa trẻ này bị lạc, đưa mắt nhìn quanh lại không thấy cha mẹ của nó đâu.
Cô bé tóc ngắn đến vai, mặt tròn trịa, hai mắt to to lấp lánh, trông dễ thương đến nỗi mấy người xung quanh liên tục liếc nhìn. Có người lo lắng con bé bị bắt cóc nên lại gần quan sát, Hoắc Tư Thần lên tiếng hỏi:
“Là con của ai vậy?”
Một bà di gần đó đi tới, hỏi đứa trẻ kia:
“Bé con, cha mẹ con đâu rồi?”
“C-Con không biết.”
Cô bé ngơ ngác trả lời, sau đó bà dì này liền liếc nhìn Hoắc Tư Thần một lượt, xác định anh trông không giống bọn buôn người nhưng bà vẫn phải nói:
“Cậu gì đó, hay là đưa đứa bé lên phưòng với tôi đi?”
“À? Bà có thể ôm nó đi.”
Hoắc Tư Thần định đưa đứa bé cho bà cô kia, nào ngờ có một cô gái hét to kêu anh dừng lại rồi nói:
“Ai biết bà ấy có phải bắt cóc không.”
“Tôi bắt cóc ai? Thằng nhóc này mới giống bắt cóc con nít đó.” Bà dì kia chỉ tay vào người Hoắc Tư Thần. “Tôi bán hàng rong ở ven biển này bao lâu rồi chưa từng thấy cậu ta, nhà tôi ở cuối đường này, bắt cóc cái đầu cô!”
Hai người đều nhìn nhau đầy nghi ngại, cuối cùng Hoắc Tư Thần phải giải thích:
“Tôi là người ở nơi khác tới, không biết đường, các người có thể đưa con bé đi.”
Nói đến đây, cô bé kia đột nhiên ôm chầm lấy cổ anh không buông rồi ư ư khóc nhè:
“Con không đi đâu. Con thích chú đẹp trai cơ.”
Hoắc Tư Thần đen mặt, đám người xung quanh cũng đen mặt, không biết là con cái nhà ai dạy ra! Mọi người không biết phải làm sao, định ôm con bé ra khỏi người Hoắc Tư Thần thì nó khóc òa lên. Đúng lúc này, một người đàn ông hối hả chạy tới, lo lắng kêu lên:
“Diệp Liên!”
Diệp Liên ngẩng đầu lên, thấy người tới thì bỏ tay ra khỏi cổ Hoắc Tư Thần, vui vẻ giơ tay về phía hắn.
“Cha.”
Vì tránh cho đứa trẻ bị ngã, Hoắc Tư Thần phải nghiêng người tới trước, ôm chặt lấy nó rồi để nó vào vòng tay của người đàn ông lạ mặt. Anh nhíu mày nói:
“Anh bạn trông con cẩn thận một chút, ngộ nhỡ gặp phải kẻ xấu thì không hay rồi.”
“Xin lỗi, là do tôi bất cẩn, vừa rồi vì anh trai của con bé muốn đi tè nên tôi mới để con bé đi lạc. Tôi là Diệp Thiên, không biết anh bạn xưng hô thế nào?”
Hoắc Tư Thần liếc mắt nhìn Diệp Thiên, gật đầu xem như chào hỏi:
“Hoắc Tư Thần.”
“Anh không phải người bản địa nhỉ?”
“À?” Hoắc Tư Thần không nghĩ tới người này vừa nhìn đã nhận ra ngay.
“Do khẩu âm của anh.”
Diệp Thiên giải thích, ôm chặt lấy Diệp Liên rồi trách con bé:
“Lần sau con không được tự ý rời khỏi khi cha chưa cho phép, biết chưa?”
“Dạ.” Diệp Liên vô cùng ngoan ngoãn gật gật đầu.
Hoắc Tư Thần không muốn tọc mạch vào chuyện của người khác, nhưng anh vẫn phải nói:
“Anh bạn, vừa rồi anh nói con bé có anh trai? Vậy anh trai nó đâu?”
Lời này vừa ra, Diệp Thiên lập tức luống cuống:
“Ôi chết, tôi bỏ thằng bé ở nhà vệ sinh công cộng rồi!”
Đây là lần đầu tiên Diệp Thiên đưa hai đứa nhỏ ra ngoài đi mua đồ, cũng là lần đầu tiên Diệp Liên tự ý chạy ra chỗ khác, giờ thì xong đời!
Đang lúc hắn loay hoay định chạy đi tìm con trai, thì một âm thanh non nớt mang theo chút tức giận vang lên bên cạnh hắn:
“Cha Diệp, lần sau đừng có tự ý bỏ con lại nữa.”
Một bé trai trạc tuổi cô bé kia chạy đến bên cạnh chân Diệp Thiên, nhăn mày nói.
Thằng bé vừa xuất hiện, Mặc Phong cũng đúng lúc chạy từ đằng xa tới với cây kẹo bông trên tay, hô hào:
“Đâu rồi, bé con đâu rồi, kẹo bông của cháu đây.”
Hắn chững lại bên cạnh Hoắc Tư Thần, đưa mắt nhìn người đàn ông xa lạ và hai đứa trẻ một lát, sau đó suýt làm rơi kẹo bông trên tay. Mẹ nó, cô bé thì không nói, nhưng thằng nhóc này sao lại giống Hoắc Tư Thần như vậy? Nói thẳng ra thì đây là phiên bản thu nhỏ của Hoắc Tư Thần mà?

Truyện cùng chuyên mục