Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác

Chương 62: Gặp Lại



Mỗi tuần Tiêu Linh đều dành thời gian đưa hai đứa trẻ đi đây đó chơi, đôi khi chỉ là công viên, siêu thị, hay vườn thú, thủy cung, chưa đi du lịch xa bao giờ. Cuộc sống trôi qua yên ổn vô cùng, làm cô gần như quên mất có một người từng khiến cô đau khổ suốt những năm tháng mang thai.
Diệp Thiên lái xe chở ba người đến siêu thị, Tiêu Linh đi ở trước nhất, hai đứa nhỏ lạch bạch theo sau. Bọn họ trông thật giống một gia đình hạnh phúc, mọi người đều tỏ vẻ hâm mộ bởi vẻ ngoài của họ đều rất nổi bật, hai đứa trẻ thì kháu khỉnh đáng yêu.
Sau khi đi dạo một vòng, mua cái này mua cái kia, Diệp Liên rốt cuộc thấm mệt, ôm cổ Tiêu Linh nói:
“Mẹ, con muốn uống nước.”
Thấy con gái nhỏ khát, Tiêu Linh nhìn quanh rồi nói với Diệp Thiên:
“Anh đưa Tiểu Hạo lại kia ngồi một lát đi, em đi mua nước.”
“Được rồi, hay là để anh đi thôi. Em trông hai đứa.”
Diệp Thiên đặt những túi đồ hôm nay mua được lên bàn trống, sau đó đi về phía quầy nước tự động ở xa xa.
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi trên ghế, Tiêu Linh ngồi ở đó sắp xếp đồ đạc một chút. Lúc này, Diệp Liên đột nhiên kêu lên:
“Chú đẹp trai!”
Con bé thò hai chân bé xíu ra, khó khăn bò từ trên ghế xuống làm Tiêu Linh không vui đưa tay đỡ con bé và dặn dò:
“Mẹ đã nói không được leo trèo rồi mà.”
Giọng của cô không to, lại khiến người đàn ông phía sau sững sờ quay đầu lại. Giọng nói này sao có thể giống giọng của Tiêu Linh vậy?
Hoắc Tư Thần nhìn về bóng lưng của người phụ nữ kia, đó là một bóng lưng hết sức quen thuộc. Tim anh như hẫng mất một nhịp, cả người cứng đờ nhìn chằm chằm vào cô. Khoảng cách ba mét như là cách xa cả một tầng trời, chân anh bị đóng đinh tại chỗ, muốn bước đi cũng không được.
Là Tiêu Linh? Hay là ảo giác của anh khi đã quá nhớ cô? Không, không thể nào là Tiêu Linh được. Nơi đó có hai đứa trẻ, còn có cha của chúng…
Anh đột nhiên nheo mắt, phát hiện người đàn ông này có chút quen, đây không phải là người đã làm lạc mất con vào tối qua sao? Diệp Thiên? Vậy thì đúng thật không thể là Tiêu Linh, bởi vì nếu bây giờ cô sinh rồi thì đứa nhỏ cũng phải là con gái, chứ không phải một trai một gái như thế.
Hoắc Tư Thần ngơ ngẩn suy nghĩ, mắt vẫn dán chặt vào bóng lưng của người phụ nữ kia. Anh cố gắng bình tĩnh không thất thố, nhưng trái tim lại chẳng nghe lời mà đập loạn lên. Phải hay không, chỉ cần qua bên đó nhìn một cái là được! Lý trí nói cho anh biết, không phải cô, nhưng con tim đang điên cuồng nhảy thình thình trong lồng ngực lại muốn thử xác nhận.
Anh nhấc chân lên, vừa mới định cất bước thì nghe được Diệp Thiên gọi:
“Tiêu Linh, cái này cho em.”
“A? Cảm ơn, anh không cần mua nhiều nước vậy đâu, một chai nước khoáng là đủ cho em và con rồi.”
Tiêu Linh? Anh ta vừa gọi cô là Tiêu Linh? Sẽ không trùng hợp như vậy! Hoắc Tư Thần cảm giác cổ họng khô khốc, anh khó khăn cất giọng:
“Tiêu Linh, là em sao?”
Khi anh lên tiếng, Diệp Liên đang được Tiêu Linh ôm trong lòng đưa tay chỉ về phía anh, nói:
“Mẹ, chú đẹp trai gọi mẹ.”
Tiêu Linh giật mình quay đầu lại, không thể tin nổi mà mở to hai mắt, sau đó cực độ hoảng sợ ôm chặt lấy con gái và bật dậy.
Khoảnh khắc hai người nhìn thấy nhau, không gian xung quanh dường như lắng đọng lại. Tiêu Linh nghe được tiếng tim mình điên cuồng nhảy lên, cô run rẩy nhìn về phía Hoắc Tư Thần, khuôn mặt của anh vẫn như trước không thay đổi, lạnh lùng xa cách khiến cho người khác thấy đau lòng. Cô… cũng đau lòng. Cô nghĩ mình bị ảo giác, nhưng hình ảnh chân thật đến nỗi chỉ cần vươn tay ra là có thể chạm tới. Trong mắt cô lập tức tràn ra hơi nước, cô run rẩy hé môi, không nói được lời nào.
Hoắc Tư Thần vươn tay về phía cô, đột nhiên lao đến ôm chầm lấy cô và con gái. Hành động bất ngờ của anh làm cô tránh không kịp, đợi đến lúc cô kịp phản ứng thì đã rơi vào vòng tay ấm áp và hơi thở nam tính của anh. Mùi hương quen thuộc, cảm xúc quen thuộc, Tiêu Linh cứng đờ người bị anh ôm siết vào lòng.
Là thật, là Hoắc Tư Thần, sao anh có thể ở đây? Tiêu Linh ngơ ngác để anh ôm, cảm nhận được hơi ấm từ anh mới biết tất cả không phải giấc mơ!
Người đầu tiên phản ứng lại là Diệp Thiên, thấy một tên đàn ông lạ đột nhiên nhảy tới chỗ người mình yêu, còn vươn tay ôm ấp, hắn vội xông qua đẩy mạnh Hoắc Tư Thần ra. Vì để tránh cho Tiêu Linh và con gái bị thương, hắn không dám quá mạnh tay, vừa đẩy vừa mắng:
“Buông tay! Anh đang làm gì thế hả?”
Hoắc Tư Thần chỉ vừa mới cảm nhận được hương thơm quen thuộc trên người Tiêu Linh thì đã bị đẩy lui về sau hai bước, anh đột nhiên có chút hoảng hốt nhìn lại.
Tiêu Linh dường như cũng bị dọa sợ, nép phía sau lưng Diệp Thiên, con trai bò từ trên ghế xuống chạy đến ôm chặt chân cô, con gái ở trên tay thì mếu máo như sắp khóc.
Hoắc Tư Thần đứng sững ở đó, nhìn gia đình bốn người ở phía đối diện mà nắm tay không nhịn được run rẩy rất khẽ. Là Tiêu Linh, là cô, nhưng cô lại ở cùng một người đàn ông khác, hơn nữa còn có thêm một đứa trẻ. Nhìn tuổi của chúng chắc cũng xấp xỉ nhau, vậy điều này nghĩa là vừa rời khỏi anh thì cô đã ở cạnh tên họ Diệp này?
Lửa giận ngùn ngụt xông lên đến tận não, Hoắc Tư Thần cắn chặt răng, ánh mắt như toát ra sát khí. Khí chất trên người anh đảo lộn, sự lạnh lùng trên thân biến thành nóng nảy bốc đồng, anh siết chặt nắm tay, run giọng hỏi:
“Em và hắn ta là quan hệ gì?”
Hoắc Tư Thần không chấp nhận được việc Tiêu Linh đã tiếp nhận người đàn ông khác! Đi tìm mòn gót giày không thấy, vô tình ghé qua nơi này lại gặp mặt, thật là buồn cười!
Diệp Thiên không hề yếu thế trước Hoắc Tư Thần, hắn vươn tay ra che chở cho cả ba người, hỏi ngược lại:
“Liên quan gì đến anh? Đột nhiên xông tới ôm chầm lấy cô ấy, anh rốt cuộc muốn gì?”
Có thể thấy được trên khuôn mặt hắn là sự tức giận không hề nhẹ, và một chút bất an. Bởi vì vừa rồi kẻ này đã gọi tên Tiêu Linh, hắn chợt có dự cảm chẳng lành, hy vọng là không đúng như hắn nghĩ.

Truyện cùng chuyên mục