Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác

Chương 82: Hạnh Phúc



Tiêu Linh ngủ đến tầm mười giờ tối thì tỉnh giấc, cô vừa hé mắt liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn mỹ mang theo chút mệt mỏi của Hoắc Tư Thần. Đó là một loại cảm giác yên ổn rất khó nói thành lời, là hạnh phúc mà cô vẫn mong ước bấy lâu.
Một lát sau đó, bé Hạo cũng tỉnh giấc vì cái lật người rất khẽ của Tiêu Linh. Thằng bé vừa ngủ vừa lăn một vòng, sau đó đột nhiên dùng chân đạp vào mặt Hoắc Tư Thần một cái thật mạnh. Không phải cố ý, mà là giật mình.
Hoắc Tư Thần ăn đau sao còn ngủ được nữa? Anh mở mắt ra, nhìn cái chân bé xíu của con trai đang để trên mặt mình mà đen mặt, thật muốn đập vào mông nó một cái.
“Mẹ?” Bé Hạo mới ngủ dậy là tìm mẹ liền.
“Mẹ đây, ngoan, ra đây nào.”
Tiêu Linh ôm con trai lên, đưa thằng bé vào nhà vệ sinh rửa sơ mặt mũi. Bởi vì còn chưa ăn cơm tối nên có vẻ thằng bé đang đói, không thể tắm cho nó quá trễ, cô dùng khăn sạch thấm nước ấm lau người cho nó một lần rồi ôm nó ra chỗ Hoắc Tư Thần.
“Anh trông thằng bé một lát, em phải đi tắm.”
“Ừm.” Hoắc Tư Thần đang ngủ ngon bị phá, tâm trạng không được tốt lắm, nhưng vẫn nhận mệnh mà giữ con.
Thật ra bé Hạo rất ngoan, không có gì làm, thằng bé lục lọi trong túi quần ra một cái vòng tay cỡ to rồi loay hoay đeo vào. Đeo mãi không được thì mới nhìn Hoắc Tư Thần bằng ánh mắt long lanh đáng thương.
Hoắc Tư Thần không đỡ được, cẩn thận giúp thằng bé siết vòng tay lại, nhưng vẫn khá to, không cẩn thiện liền rơi mất.
“Bỏ đi, chú mua cho con cái khác được không?”
Bé Hạo lắc đầu:
“Không ạ, cái này giống của Liên Liên.”
Vòng tay đôi sao? Nhìn giống như vật định tình vậy, con trai anh mới nhỏ xíu đã giỏi tán gái rồi, rất giống cha của nó, khụ khụ.
Hoắc Tư Thần ngồi bên ngoài nói chuyện làm thân với bé Hạo, Tiêu Linh tắm xong thì đến lượt anh đi tắm. Bọn họ chải chuốt đàng hoàng lại rồi quyết định ra ngoài đi ăn tối, bởi vì Hoắc phu nhân muốn ở cạnh cháu trai nên cũng đòi đi theo, thế là cả Hoắc gia ra ngoài.
Bé Hạo lần đầu được đến đây nên rất thích thú, suốt đường đi vẫn luôn bám cửa sổ nhìn ra ngoài. Đèn đường lấp lánh chiếu sáng cả thành phố về đêm, các tòa nhà cao chọc trời hiển thị đủ loại đèn led màu sắc, rất xinh đẹp.
Tiêu Linh ngồi ở phía trước vẫn luôn chú ý đến con trai, mặc dù có Hoắc phu nhân đỡ thằng bé nhưng cô cứ liên tục nhìn về sau.
Bọn họ ra ngoài đi ăn một bữa thịnh soạn, không khí hài hòa ấm cúng, buông xuống tất cả những việc trong quá khứ, giống như chưa từng xảy ra chuyện hiểu lầm vậy.
Trong lúc Tiêu Linh hạnh phúc làm Hoắc thiếu phu nhân, gia đình cô đang ở trong góc nhỏ cố gắng mưu sinh. Nợ của cha già tuy rằng đã trả hết, nhưng với tốc độ xài tiền của gia đình thì tất nhiên chẳng mấy chốc đã trắng tay.
“Ánh Vân, vẫn không có cách liên lạc với Tiêu Linh à? Trước kia rốt cuộc con đã cho Tiêu Linh bao nhiêu tiền?”
“Cũng không nhiều lắm, tầm một ngàn đô.”
Tiêu Ánh Vân mặt mũi đã già đi trông thấy, mắt thậm chí xuất hiện nếp nhăn vì phải lo toan quá nhiều. Bây giờ cũng chia tay bạn trai rồi, chỉ còn một thân một mình mà thôi. Sau khi Hàn gia sụp đổ thì họ mới biết bản thân sai lầm rồi, không còn nhận được trợ cấp của Hàn Tuyết thì làm sao mà sống nổi ở thành phố nhộn nhịp bon chen này?
“Không có cách nào tìm được nó nữa à?” Bố Tiêu hỏi.
“Không đâu. Con cũng không biết giờ nó ở nơi nào.”
Tiêu Ánh Vân có lẽ sẽ không ngờ được lúc này Tiêu Linh đã trở lại Hoắc gia, hơn nữa còn sắp trở thành thiếu phu nhân. Mãi cho đến khi nghe thấy tin tức nói rằng Hoắc tổng - một trong những người giàu đứng top mười của đất nước kết hôn thì mới biết được. Chẳng qua khi này, họ còn không dám xuất hiện trước mặt Tiêu Linh, bởi vì Hoắc Tư Thần đã cho người tìm được họ và tìm cho họ một công việc ổn định cùng lời cảnh cáo:
“Không được làm phiền Tiêu Linh.”
Không cho tiền, mà lại bắt họ làm việc để kiếm tiền. Anh không muốn cho sẵn bọn họ thứ gì, muốn ăn tự lăn vào bếp, đừng xin người khác con cá mà hãy học cách làm cần câu. Đạo lý này chẳng lẽ bọn họ không hiểu ư?
Đối với đám người này, Hoắc Tư Thần không có chút hảo cảm nào cả. Anh còn nghĩ rằng Tiêu Linh là con nuôi của họ nên đã đi tra thử ngọn ngành, hóa ra không phải, họ đối xử tệ với cô có lẽ vì năm đó sinh cô ra xong thì gia đình sa sút. Chỉ như vậy thôi, mà họ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu một đứa trẻ vừa chào đời, đem tất cả sự thù ghét trút vào cô.
Hoắc Tư Thần liên hệ khắp nơi, sau khi đã phát hết thiệp mời đến người quen, anh gọi cho Bạch Lạc Y và hỏi:
“Ngày đó hỏi cô có muốn đến hôn lễ của tôi không, cô còn chưa trả lời.”
Anh thật sự là một kẻ thù dai, dù Bạch Lạc Y đã từ bỏ ý định và không còn xuất hiện nhiều trước mặt Hoắc gia nữa, nhưng vì cô dám có ý tính kế anh nên anh phải cho cô chút “mặt mũi” nhỉ?
“K-Không cần đâu, em không đi cũng được.”
“Vậy sao? Tôi còn tưởng cô rất thích đấy chứ.”
Hoắc Tư Thần mỉm cười, sau đó tắt máy. Thấy anh cười tà ác như thế, Tiêu Linh ở bên cạnh đang dạy con trai nhận biết mặt chữ chợt hỏi:
“Anh lại làm gì đó?”
“Không có gì, chỉ là hỏi thăm một người bạn thôi.”
“Mời người ta đến dự lễ cưới mà họ không đi à?” Tiêu Linh tò mò.
“Không dám đi.”
Hoắc Tư Thần nhún vai, sau đó đến bên cạnh cô, bắt đầu chơi trò đấu trí thông minh với con trai.

Truyện cùng chuyên mục