Tôi Sinh Con Cho Tổng Tài Đại Ác

Chương 9: Thay Quần Áo



Đêm đó, trong phòng ngủ của Hoắc Tư Thần.
Tiêu Linh ngồi tựa đầu vào ghế suy nghĩ mãi về chuyện người trong Hoắc gia ghét mình, dù cố gắng nói không sao, nhưng cô vẫn để ý. Làm gì có ai bị nói xấu, bị người khác khinh thường mà vẫn bình tĩnh đối mặt được chứ?
Bỗng nhiên, Hoắc Tư Thần lên tiếng gọi cô:
“Này, cô định để con tôi ngủ trên sofa à?”
“Anh chiếm giường rồi, tôi ngủ ở đâu chứ? Quản gia nói nơi này không còn phòng.” Tiêu Linh không thèm nhìn anh, lẩm bẩm.
Hoắc gia thiếu phòng? Cái này truyền ra ngoài chỉ sợ sẽ khiến người khác cười vào mặt, sau đó là mắng người đồn nhảm là đồ thần kinh. Biệt thự của họ to như vậy, như một cái cung điện hoàng gia thì có thể thiếu phòng ư?
Hoắc Tư Thần cũng không quan tâm về vấn đề này lắm mà là ra lệnh:
“Lên giường. Cô không lo cho bản thân thì cũng phải lo cho con tôi.”
Một câu là con tôi, hai câu là con tôi. Tiêu Linh nghe xong có chút chạnh lòng, rồi nghĩ lại thì thấy cũng không có gì, anh ta và cô không hề có tình cảm với nhau, thứ liên kết giữa họ chỉ có đứa con trong bụng. Vậy nên, việc anh ta quan tâm đứa trẻ cũng là bình thường.
Tiêu Linh dù rằng rất khó chịu và ngại ngùng khi phải ngủ chung với anh, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi thay quần áo ngủ rồi trèo lên giường, nằm sát về phía bên trái rồi dùng gối chặn ngang ở giữa.
Thấy cô đề phòng mình như đề phòng sói, Hoắc Tư Thần liếc qua, không hiểu nổi. Cô ta nghĩ anh sẽ có hứng thú với loại người không có ngực như cô ta, mặt mũi cũng chẳng phải kiểu anh thích?
Tiêu Linh đâu quan tâm anh nghĩ gì, làm xong việc chia giường rồi thì nhắm mắt lại. Cô có chút hồi hộp, mặt ngoài bình tĩnh nhưng bên trong đang rối tung lên. Khi giường bên cạnh trũng xuống, cô có chút run rẩy.
Ngủ chung giường với một người đàn ông xa lạ như vậy cũng là lần đầu. Lần kia không tính, bởi khi ấy tâm trí cô mơ hồ, trong trạng thái mờ mịt chẳng phân biệt được ai với ai.
Chẳng mấy chốc, tiếng hít thở đều đều của Hoắc Tư Thần đã truyền vào tai Tiêu Linh. Anh ta ngủ rất nhanh, nằm một lát là lập tức an giấc. Còn cô, bởi vì dạo gần đây quá stress nên trước khi ngủ đều rất căng thẳng, thường sẽ lăn lộn một lúc mới ngủ được.
Cô khẽ trở mình, lại bắt gặp một đôi mắt sắc lạnh đang nhìn cô, trong đêm tối như một con thú dữ đang rình rập con mồi.
Tiêu Linh lập tức nín thở, nhỏ giọng thì thầm:
“Xin lỗi. Tôi không cố ý.”
Hoắc Tư Thần không nói gì, khép mắt lại tiếp tục ngủ.
Cũng bởi vậy, cả đêm này Tiêu Linh không dám nhúc nhích mạnh nữa. Người đàn ông bên cạnh rất nhạy, chỉ cần cô có động tác gì mạnh một chút là anh ta sẽ tỉnh ngay.
Sáng hôm sau, Hoắc Tư Thần rời giường từ sớm để chuẩn bị đến công ty. Tiêu Linh ngủ không ngon nhưng vẫn chưa quên lời hứa ngày hôm qua của anh, vội bò dậy, mặt mũi bơ phờ hỏi:
“Bây giờ tôi có cần đến công ty cùng anh không?”
“Với trạng thái này của cô?” Hoắc Tư Thần liếc mắt nhìn cô rồi cầm lấy điện thoại nói một câu: “Mang quần áo đến cho tôi.”
Anh tắt điện thoại, đi vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân.
Chỉ một câu hỏi tu từ như vậy cũng đủ để Tiêu Linh hiểu anh không cho phép cô đến công ty cùng anh.
Tiêu Linh đi đến gần bàn trang điểm, nhìn mình mặt mũi có chút mệt mỏi thì không cãi được. Dù sao cô cũng đang mang thai, kiếm tiền tuy rằng gấp gáp, nhưng nên chú ý thêm thì hơn.
Người giúp việc ở bên ngoài gõ cửa, Tiêu Linh đi đến rồi mở cửa, đưa tay nhận lấy quần áo của Hoắc Tư Thần. Cô gái kia thấy cô sắp chạm vào bộ tây trang trên tay thì tức giận nói:
“Đừng chạm vào! Hoắc tổng không thích người khác đụng vào quần áo của anh ấy!”
Tiêu Linh mặc dù tính tình có chút hiền lành, nhưng không phải ai cũng có thể trèo lên đầu cô ngồi như thế này. Cô hỏi lại:
“Tại sao tôi chạm vào thì không được mà cô thì có thể?”
Cô gái kia vẫn tỏ ra bình tĩnh, nói:
“Tôi là giúp việc chuyên chuẩn bị quần áo cho Hoắc tổng, cô vẫn nên ngồi một chỗ, cẩn thận đừng di chuyển nhiều làm gì, sẽ động đến bảo bối trong bụng đấy.”
Nói xong tự ý đi vào trong, đặt quần áo của Hoắc Tư Thần lên bàn, sau đó mới lui ra ngoài. Trước khi đi, cô ta liếc về phía bụng của Tiêu Linh một cái.
Tiêu Linh cảm thấy bản thân nếu cứ sống với đám người này mãi sẽ bị trầm uất, không thể tiếp tục như vậy được. Cô cũng có tôn nghiêm của chính mình! Bọn họ được nước làm tới, vẫn luôn ức hiếp và không tôn trọng cô!
Chờ cho Hoắc Tư Thần từ bên trong nhà tắm đi ra, Tiêu Linh cầm lấy quần áo của anh rồi mang đến gần. Không giống như cô nghĩ, Hoắc Tư Thần không khó chịu hay lên tiếng trách móc cô vì đã chạm vào quần áo của anh, mà đưa tay bắt đầu cởi cúc áo.
Anh cởi áo sau đó đưa cho Tiêu Linh cầm, bắt đầu thay quần áo.
Ngay trước mắt cô! Ngay trước mắt! Tiêu Linh đỏ mặt nhìn đi nơi khác, khi Hoắc Tư Thần thay áo thì còn đỡ, khi anh nắm lấy quần, cô đã nhắm chặt cả mắt lại.
“Không dám nhìn?” Anh nhếch môi.
“Anh mau thay quần áo!” Tiêu Linh thúc giục.
Hoắc Tư Thần chậm rãi cởi quần ra, tiếng sột soạt làm Tiêu Linh tưởng tượng không đâu. Ngoại hình của anh rất hấp dẫn, cô lại chưa yêu lần nào, sao có thể thoát khỏi móng vuốt của anh cơ chứ? Chỉ vài động tác, cô đã có cảm giác mình bị anh quyến rũ. Nhưng bởi vì biết thân biết phận, cô cố gắng điều chỉnh cảm xúc không để bản thân phải lòng anh.
Rất nhanh, Hoắc Tư Thần đã thay quần áo xong. Anh luôn chăm chú quan sát biểu cảm của cô, lát sau mới lên tiếng:
“Giúp tôi thắt cà vạt.”

Truyện cùng chuyên mục