Trường Sinh Giới

Chương 91: Ấn, Kích, Luân, Quái, Long




Cuối cùng vài ảo ảnh của bia thần cũng biến mất, chỉ còn lại tấm bia thực "Vĩnh trấn tuyệt đảo". Chúng có vẻ hoảng sợ trước miệng giếng ma.
Mọi người không khỏi ngời vực, thực ra trên đời còn có vài tấm bia cổ thế này chăng. Dường như những tấm bia cổ trên Long đảo đều giống nhau ở chỗ trấn giữ địa phương nào đó? Người khác còn nghi hoặc, nhưng Tiêu Thần dám chắc nhất định còn có những tấm bia khác. Dù sao thì trước đây hắn đã đích thân nhìn thấy tấm bia "Vĩnh trấn Hoàng Hà."
Miệng giếng ma thâm sâu lay động mãnh liệt, dường như tương thông với một thế giới, phảng phất như có vô số linh hồn đang giãy giụa, vùng vẫy khiến nó trở nên như vậy.
Ngay lúc này. Tấm bia thực sự cũng bắt đầu phát ra ánh sáng trấn áp giếng ma, lực lượng từ lòng đất như sóng biển cuộn trào giữa tòa thành.
Giếng ma không ngừng rung động, nhưng trước sau không có cách nào phá hủy được trấn phong từ tấm bia, ánh sáng từ giếng mà càng lúc càng mờ ảo, cuối cùng chợt lóe lên. Ẩn hiện trong lòng giếng là ánh thần quang từ tấm bia. Chúng không ngừng rung động, giờ phút này đồ hình càng trở nên sống động như thật.
Trong tiếng nổ đinh tai nhức óc, đồ án trên tấm bia đột nhiên bay vọt ra. Man long, thần nhân, biển máu, tử thành, niết bàn quyện vào nhau tạo thành một chiếc lồng ánh sáng bắn vào giếng ma trấn phong miệng giếng.
WAP! Chỉ trong ngày này.
Toàn bộ vùng biển quanh long đảo dâng lên những cơn sóng ngút ngàn.
Toàn mặt biển như sôi trào, cả hòn đảo nhỏ chấn động. Trên đảo cây rừng nghiêng ngả, lá rụng xao xác, thú hoang chạy tán toạn thành đoàn dài, tử thành càng chấn động mãnh liệt bộc phát quầng sáng gay gắt đến tận trời.
Trên Long đảo, một ngọn núi đã yên lặng nhiều năm đột nhiên xuất hiện mây đen giăng ngập trời. Một thiết ấn đen kịt đột nhiên phóng lên bay thẳng đến tử thành, vạch giữa không trung một luồng sáng đẹp mắt.
Thiết ấn này lúc đầu chỉ lớn cỡ bàn tay, nhưng khi bay đến tử thành đã lớn như tòa núi phóng thẳng vào thần bi, thần bi phát ra một chùm sáng. Chùm sáng chiếu thẳng lên trời, sau khi chạm vào thiết ấn phát ra tiếng nổ long trời, hàng nghìn vạn thiết ấn nhỏ văng ngược trở lại.
Đúng lúc này, từ một dãy núi hoang lương sau vô vàn năm tháng, một cây thần kích phát ra ánh sáng rực rỡ, tự thoát khỏi di tích phóng lên cao, bay thẳng đến tấm bia cổ giữa tử thành.
Bất quá nó cũng giống như thiết ấn, bị tấm bia văng lên không trung.
Sau đó pháp luân của phật đà ở ngôi điện trên cổng thành phát ra âm thanh thánh thót như chuông vàng vang vọng khắp đất trời, phát ra ánh sáng chói lòa. Nó cũng đánh thẳng vào tấm bia giữa cổ thành
Đỡ lấy. Trên Long đảo lại xuất hiện thêm một khe núi nổ tung. Một bát quái đồ bằng đồng thau phá không bay đến như khí thế vạn quân. Có điều, bát quái đồ cũng y như cũ, bị đánh văng ra ngoài.
Sau đó thiết ấn, thần kích, pháp luân, bát quái đồ liên tục tấn công tấm bia gây ra những tiếng động long trời không dứt. Vậy nhưng cũng không khiến tấm bia mảy may suy suyển, cuối cùng, từ chỗ long tộc đang vây khốn tòa thành cũng bắn đến hai luồng sáng, một chiếc sừng Tổ long dài đến hơn trăm thước sáng lấp lánh, một móng vuốt Tổ long sắc bén tựa thiên đao rực rỡ đẹp mắt. Nhanh như chớp đánh xuống thần bi.
Tử thành yên lặng cùng vô tận tuế nguyệt, mà hôm nay ầm ỹ không ngừng, ánh sáng yêu dị khiến ngày cũng như đêm. Tuy màn mưa máu đã ngớt từ lâu, nhưng không khí lúc này càng thêm kinh khủng, một vầng sát khí ngập ngụa bao phủ tòa thành.
Cùng chiếc sừng tổ long, thánh khí đồng cấp phật đà pháp luân cũng lao xuống tấn công. Tấm bia rung chuyển kịch liệt. Lúc này toàn bộ long tộc bay trên cao đồng thời dùng chú ngữ tấn công về hướng tâm bia, mục tiêu của chúng chính là miệng giếng ma. Nơi nào có vẻ như liên thông với thế giới khác, nơi đó có cổ bi trấn giữ. Những lực lượng khác đều phải phá vỡ bia tiến vào.
Bên ngoài tử thành có vô số hài cốt, tất cả đều quay mặt lên trời. Chúng giờ này gần như có linh hồn, trên bãi xương trắng rộng mênh mông bao phủ một màn sáng xanh biếc lờ mờ. Đây chính là ánh đen bao phủ vong linh quốc tạo nên một áp lực như sóng thần giữa biển khơi bắn thẳng vào long tộc giữa không trung.
Tử quang xanh biếc khiến cho long tộc không dám coi thường, từng dòng thần quang ầm ầm bắn xuống. Thần quang xé toạc luồng tử quang thành từng mảnh, tiếp tục lao xuống bên dưới đánh tan đám xương trắng thành từng mảnh.
Rất hiển nhiên, đám xương cốt đó là đại quân vì bảo vệ tử thành, phát ra những tiếng hét thê lương vang vọng trên biển. Tiếng phật âm từ cuộc đại chiến thời thượng cổ truyền đến xé toạc cả bầu trời, những âm thanh đó khiến người ta sởn gai ốc, long tộc phải phân ra một bộ phận để ý đến chiến trường cổ đại này.
Sừng Tổ long, pháp luân phật đà không ngừng tấn côn thần bi, tử thành rung động kịch liệt, bọn Tiêu Thần không thể trốn ở quanh quảng trường được nữa, ở tâm cơn lốc, mọi sức mạnh đều tấn công vào đó.
Thiết ấn đen thui, thần kích phát ánh sáng rực rỡ, bát quái đồ bằng đồng thau hiển nhiên là những thánh vật đồng cấp với phật đà pháp luân, từng ít nhiều xuất hiện trong truyền thuyết. Chúng chính là những thần binh thánh khí có uy lực vô cùng. truyện được lấy tại truyendinh.com
Pháp luân là của phật đà, như vậy có thể ngầm hiểu rằng, những món thánh vật còn lại cũng thuộc về những nhân vật cùng thời đại hoặc là những nhân vật đồng cấp, chỉ không biết rằng phật đà cùng những người này còn sống hay không thôi. Bất quá là có một việc có thể khẳng định, Tổ long đã chết từ lâu, vì sừng và vuốt của nó không thể tách khỏi thân thể để xuất hiện ở đây.
"Những binh khí trong truyền thuyết, chúng thuộc về những ai?" Không ít người tự hỏi như thế. Tuy đã từng nghe qua vài món thánh vật, nhưng chúng thuộc về ai thì không ai thực sự biết được.
Thần bi lung lay như sắp đổ, dường như sắp vỡ nát đến nơi. Dù sao nó phải chịu nhiều công kích đến vậy, nếu muốn trấn phong giếng ma cũng không thể được nữa. Bất quá từ vòng bảo hộ trên quảng trường phát ra lưỡi ánh sáng phóng lên tận trời, cùng phối hợp với quầng sáng của thần bi đối kháng lực lượng bên ngoài.
"Cái này không phải là bia mộ thượng cổ sao?" Có người phát ra tiếng hỏi kinh ngạc, dù sao tấm bia đá này quá giống, mà lại nằm giữa tòa tử thành này nữa.
Vòng bảo hộ cùng tấm thần bi như hợp thành một thể, phát ra một màn sáng bảo phủ khắp quảng trường, may mà bọn Tiêu Thần đã cùng rút lui, nếu không tất nhiên bây giừo cũng bị bao vây rồi.
Long tộc cùng những món thánh vật dường như không muốn bỏ qua cơ hội ngày hôm nay, không ngừng công kích thần bi. Bọn Tiêu Thần căn bản là không có cách nào đứng ở khu vực phụ cận tấm bia, chỉ có thể chạy thật nhanh thoát khỏi tử thành. Thế nhưng họ phát giác ra là không có cách nào tìm được lối ra. Tòa thành này như một mê cung, những con đường bên trong cũng vậy, vô cùng rắc rối. Không biết thế nào cả bọn lạc vào một tòa điện.
Trước tòa điện hoành tráng có một tảng đá lớn đen trũi, trên mặt khắc ba chữ lớn: Vẫn Ma Điện. Nơi đây khiến người ta cảm thấy áp lực lớn, ba chữ lớn cho biết lai lịch tòa điện này.
Xóat
Một bóng ma lớn chợt quét ngang, mọi người kinh ngạc ngẩng đầu nhìn. Một bóng người khổng lồ cao mấy thước bay qua rất nhanh rồi biến mất giữa tòa điện. Hắn tuyệt đối không phải là con người, kích thước của hắn quá to lớn, chỉ là hắn hành động như gió, nhẹ nhàng yên lặng, khiến người ta không thể nhìn rõ.
Một làn gió lanh kéo đến. Cánh cổng đại điện đỏ như máu phát ra tiếng cọt kẹt không ngừng, hết sức lạnh lẽo dọa người.
Mọi người cũng không đi vào đền, từ đây bắt đầu chạy lên phía trước. Bất quá trên con đường cổ kính, cách họ không xa lắm xuất hiện một công trình kiến trúc hùng vĩ. Cũng có một tảng đá lớn đen trũi, trên mặt khắc ba chữ cổ: Lạc Thần Điện.
Rất rõ ràng là nó đối ứng với ma điện. Sự liên hệ giữa "Vẫn" và "Lạc" chỉ rõ tất cả.
Hơn mười tu giả còn may mắn sống sót cảm thấy phát lạnh từng hồi. Không ai dám đến xem xét, tất cả đều tụ tập tại đây, không ngừng tìm kiếm đường thoát. Muốn thoát khỏi tòa cổ thành, tâm tình mọi người đều trở nên nặng nề. Họ không biết còn có thể sống mà rời khỏi đây không nữa.
Đoàn người dần dần phân tán, vài người bắt đầu hành động một mình tìm kiếm lối ra khỏi tử thành. Không lâu sau vang lên một tiếng hét thảm thiết. Tiêu Thần cùng Liễu Mộ phóng nhanh về phía trước chỉ thấy một đống máu thịt bầy nhầy trên con đường trống trải. Một dấu chân dài xuất hiện cùng dấu móng vuốt dài đến cả thước xuất hiện trên mặt đất. Người chết không rõ là do loài sinh vật khổng lồ nào gây ra.
Cẩn thận đánh giá động tĩnh ở khu vực phụ cận, Tiêu Thần cùng Liễu Mộ liếc nhìn nhau rồi nhanh chóng rút đi, họ cảm giác được một quái vật to lớn đang rình mồi đâu đây, ma trảo thậm chí có vẻ sắp hướng vào họ. Tuy không thể nhìn thấy rõ ràng, nhưng cảm giác này không thể sai được.
Bọn họ rời khỏi khu vực đó rất nhanh. Sau đó tiếng kêu thảm thiết thứ hai lại vang lên, rất hiển nhiên lại có thêm người nào đó gặp bất hạnh. Ba bộ xương khô theo sát bọn họ, mà Liễu Như Yên cùng Yến Khuynh Thành cùng theo sát không rời, đây là tòa cổ thành khiến người ta sợ hãi. Có thể bình yên rời khỏi đây hay không cũng khó mà biết được.
Đi qua rất nhiều những con đường, ven đường xuất hiện nhiều tòa điện lớn, dĩ nhiên là những tòa Tà thần điện mới nghe đến lần đầu. Bọn Tiêu Thần cũng vẫn chưa tìm được lối thoát, bọn họ có thể cảm ứng được dao động năng lượng của tấm bia giữa cổ thành, thế nhưng chạy đông chạy tây vẫn không tìm được cổng thành. Một con đường cổ xưa dẫn bọn họ theo đến những ngã rẽ, phương hướng trong tòa thành như bị che phủ bởi một tấm mạng, rất khó phân biệt.
"Uỳnh uỳnh đoàng…"
Những công trình kiến trúc gần đó đều kịch liệt rung động như có hàng vạn con ngựa chạy qua. Bọn Tiêu Thần vội vàng chui vào một con hẻm nhỏ, cảm giác cho thấy dường như có một đám quái vật đang chạy trên đường lớn. Cùng với âm thanh rầm rầm còn kéo theo cả dòng sát khí thổi qua.

Truyện cùng chuyên mục